Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Tối qua Lục Tâm Du trực ca đêm, tám giờ sáng tan tầm, chuẩn bị về nghỉ ngơi.
Cô đến buồng vệ sinh đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi ra ngoài.
Tháng bảy, tám giờ sáng, mặt trời đã lên cao.
Ánh nắng ấm áp sưởi ấm con người, Lục Tâm Du đứng ngoài cửa bệnh viện, đưa tay duỗi eo đón ánh mặt trời.
Cánh tay nâng lên của cô còn chưa kịp buông xuống đã nghe bên cạnh vang lên một tiếng cười nhẹ.
Lục Tâm Du ngẩn ra, quay đầu lại theo bản năng.
Lâm Thâm khoanh tay trước ngực, cơ thể lười biếng tựa vào vách tường, đôi mắt nhìn thẳng vào Lục Tâm Du, thấy cô nhìn qua, lông mày anh nhướng lên, cười bắt chuyện, "Bác sĩ Lục, chào buổi sáng."
Lục Tâm Du nhìn anh, sửng sốt vài giây mới hồi phục tinh thần, xấu hổ buông tay, "Tối qua cậu không đi, hay sáng nay vừa tới?"
Lâm Thâm mỉm cười, khuỷu tay chống trên vách tường, đứng thẳng người dậy, đi đến chỗ Lục Tâm Du.
Anh hơi cúi người, đối mắt với Lục Tâm Du, hơi thở rất gần, nóng ẩm phả vào má Lục Tâm Du, khóe môi nở nụ cười, thấp giọng hỏi lại: "Chị đoán xem?"
Lục Tâm Du nhìn gương mặt gần trong gang tấc của anh, tim đập nhanh bất thường, cô dời mắt, lại có phần nôn nao, "Tùy cậu, thích nói hay không cũng được."
Cô mím môi, quay đầu đi xuống bậc thang.
Sáng sớm đã bị Lâm Thâm ồn ào làm tim đập nhanh, thế là đủ rồi.
Cô đi rất nhanh, cố tình né tránh anh.
Nhưng Lâm Thâm đâu dễ buông tha như vậy, anh nhanh chóng đi theo, tay phải nhẹ nhàng kéo tay áo sơ mi của Lục Tâm Du, giọng nói hí hửng, "Đừng giận mà bác sĩ Lục, sáng nay tôi vừa đến."
Lục Tâm Du không quay đầu lại, hỏi anh, "Đến làm gì?"
"Chờ chị tan tầm đó."
Rốt cuộc Lục Tâm Du cũng dừng chân, ngẩng đầu nhìn anh, bỗng nhiên nghiêm túc nói: "Lâm Thâm, cậu đừng như vậy, thật đấy, hai chúng ta không hợp."
"Bởi vì tuổi?"
Lục Tâm Du mím môi, đôi mắt cương quyết nhìn thẳng, nói: "Cậu cũng đâu biết gì về tôi."
"Không phải giờ tôi đang tìm hiểu sao?"
"..."
Vẻ mặt anh hết sức chân thành tha thiết, Lục Tâm Du nhìn anh, thế nhưng lại không biết nên phản bác thế nào.
Lâm Thâm thấy Lục Tâm Du nhìn thẳng vào mình, môi mím lại không nói lời nào, như đang giận dỗi với mình, đáng yêu giống như một nữ sinh.
Anh không khỏi bật cười, đưa tay đặt trên vai Lục Tâm Du, thấp giọng dỗ cô, "Được rồi bác sĩ Lục, chị đừng từ chối sớm như vậy, tôi đang theo đuổi chị mà, chị cho tôi một cơ hội đi." Sau đó lại nói: "Chưa ăn sáng phải không, đi thẳng phía trước có một nhà hàng bán kèm với trà mới mở, tôi mời chị." Anh đẩy vai Lục Tâm Du, tiến về phía trước.
Lục Tâm Du bị Lâm Thâm đẩy về phía trước, không có cách nào dừng lại, thấy sắp bị Lâm Thâm đẩy qua đường cái, cô mới hoàn hồn, lập tức nói: "Xe tôi còn ở bãi đỗ xe!"
"Nhà hàng đó ở ngay phía trước, qua đó là được."
"Tôi không đi nhà hàng, tôi muốn đến chỗ mẹ tôi ăn mì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!