Chương 46: (Vô Đề)

Trong hốc mắt nữ tử hỉ phục, hai điểm lửa trắng sáng nhìn về phía Mộ Như Tinh, lúc này ác niệm tràn ngập đầu óc nàng.

Nàng hận lang quân phụ tình bạc nghĩa, lại càng hận sự si mê ngu ngốc của chân tình. Thứ sau lại khiến nàng cảm thấy ghê tởm.

Nàng nhìn thấy Sầm Phong Quyện đột ngột ra tay đẩy Mộ Như Tinh ra phía trước làm bia đỡ đạn, nhìn thấy vẻ kinh ngạc hoang mang của Mộ Như Tinh.

Nữ tử hỉ phục vốn đang tự mãn, lần này mỉa mai nghĩ rằng Mộ Như Tinh hẳn phải tỉnh ngộ rồi.

Hắn sẽ thoát bộ lọc của não yêu đường dày đặc, nhận ra bằng hữu hắn đối với hắn hoàn toàn không có chân tình.

Sau đó hắn sẽ phản ứng thế nào?

Có phải sẽ giận dữ, hay đau không muốn sống, hoặc đối với bằng hữu vì yêu sinh hận?

Nữ tử hỉ phục chờ mong cảnh tượng ấy. Nàng cong cao khóe miệng, nhìn chằm chằm Mộ Như Tinh, lòng đầy ác ý muốn nhìn hắn hối hận, chờ mong bộ dạng xấu xí của hắn, muốn nhìn một bụng chân tình ấy tan vỡ trước mặt mình.

Nhưng nàng lại nhìn thấy...

Mộ Như Tinh sau một thoáng hoang mang, thần thái lại thả lỏng, khóe miệng cong lên một nụ cười.

Hắn thản nhiên nghênh đón công kích nữ tử hỉ phục, ánh mắt thậm chí vui mừng mà kiêu ngạo.

Nữ tử hỉ phục ngẩn ra.

Nàng chấn động nghĩ, ngươi bị người lấy làm bia đỡ đạn rồi, rốt cuộc đang vui mừng gì mà kiêu ngạo gì thế!

Nàng nhìn thấy Mộ Như Tinh dưới công kích mình phun máu, bay ngược ra, đập vào người Sầm Phong Quyện phía sau, lại cố hết sức đảo ngược vị trí mình và Sầm Phong Quyện. Khi hai người cuối cùng ngã xuống đất, hắn lại làm đệm dưới thân Sầm Phong Quyện.

Hắn mặt trắng bệch, mi mắt lại sáng rực, khó khăn mở miệng với Sầm Phong Quyện: "Ngươi không sao là tốt rồi."

Sầm Phong Quyện bị một đợt thao tác này của hắn làm chấn động.

Anh chống người dậy từ trên người Mộ Như Tinh, nhìn gương mặt tái nhợt suy yếu của đối phương, môi khẽ động, lại gì cũng nói không nên lời.

Sầm Thiên Tôn lúc này trong đầu tràn ngập một ý nghĩ: Có cần phải diễn đến thế này không?!

Anh đương nhiên biết Mộ Như Tinh sẽ không hiểu lầm mình, có thể nhận ra hành động mình đều là vì nhiệm vụ cần.

Dù sao dưới lớp vỏ thiên đạo chi tử là đồ đệ nhà mình.

Nhưng Vu Lăng không thể diễn theo lẽ thường một chút sao, nhất định phải diễn kịch tình đến mức... ly kỳ thế này?

Mộ Như Tinh hơi thở khó nhọc, lại vẫn khó khăn mở miệng: "Ngươi đẩy ta ra phía trước... ta rất vui..."

Hắn dừng một chút, mắt sáng rực: "Điều này nói rõ... ngươi tin tưởng thực lực ta rồi..."

Sầm Phong Quyện đột nhiên im lặng.

Anh nhìn Mộ Như Tinh, lại như xuyên qua Mộ Như Tinh nhìn thấy Vu Lăng.

Anh đột nhiên nhận ra, câu này là chân tâm của Vu Lăng. Vu Lăng thật sự muốn chứng minh với anh, mình đã trưởng thành đến mức có thể che gió chắn mưa cho anh, không còn là tiểu đồ đệ nhút nhát ngoan ngoãn chỉ có thể bị anh che chở phía sau năm xưa nữa.

Sầm Phong Quyện im lặng một lát. Khoảnh khắc này, rất nhiều suy nghĩ đã ăn sâu bén rễ trong lòng anh lặng lẽ sắp xếp lại.

Anh nghĩ, mình quả thực có thể tin tưởng Vu Lăng hơn. Anh hơn ai hết hiểu thực lực Vu Lăng hiện tại, cũng vô cùng tỉnh táo nhận ra, Vu Lăng không muốn lại bị anh che chở phía sau, mà đầy lòng quyết tâm muốn cùng anh sóng vai đồng hành.

Sầm Phong Quyện đỡ thân thể Mộ Như Tinh ngã đất, từng chữ từng câu nghiêm túc: "Ta hiểu rồi."

Ý cười Mộ Như Tinh càng thêm thuần túy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!