Chương 26: (Vô Đề)

Sầm Phong Quyện cầm chiết phiến gỗ mun, bước ra khỏi ảo cảnh ký ức của mình.

(*Chiết phiến gỗ mun: Chiếc quạt đen như gỗ mun.)

Khác với sự yên bình vững vàng trong ký ức của anh, lúc này toàn bộ Mộng Giới đang chấn động dữ dội.

Anh bước đi giữa làn sương trắng mịt mù, lại có thể nhìn thấy phía trên tầng sương, từng đạo thuật pháp muôn màu đang cuồn cuộn lóe lên, chớp tắt không ngừng.

Sắc mặt anh trầm xuống, trong mắt thoáng hiện vẻ gấp gáp.

Anh biết, Nhạc chưởng môn đã dẫn người bắt đầu công kích Mộng Giới.

Nhạc chưởng môn kéo anh và Vu Lăng vào Mộng Giới, đương nhiên không phải để hai người xem lại chuyện sáu năm trước, hiểu nhau hơn, hóa giải khúc mắc.

Lão có âm mưu độc ác hơn nhiều.

Lúc này cả anh và Vu Lăng đều ở trong Mộng Giới. Chỉ cần lão dẫn người từ bên ngoài đánh vỡ Mộng Giới, hai người bọn họ sẽ cùng lúc trọng thương.

Sầm Phong Quyện đoán được mục đích của Nhạc chưởng môn, nhưng anh không thể thoát ra ngoài để đối phó lão cùng đám tu sĩ kia.

Bởi trong Mộng Giới này còn mười vạn thần hồn!

Hiện tại Mộng Giới chưa đến mức rung chuyển tận gốc, chính vì thần hồn của anh và Vu Lăng đang ở đây, giúp Mộng Giới duy trì ổn định, chống lại công kích từ bên ngoài.

Nhưng thần hồn Vu Lăng đã trọng thương. Một khi Sầm Phong Quyện cũng rời đi, Mộng Giới sẽ bị thuật pháp phá nát trong nháy mắt.

Mười vạn thần hồn bị trói buộc bên trong cũng sẽ theo Mộng Giới tan biến mà hồn phi phách tán.

Đây mới chính là mục đích thực sự của Nhạc chưởng môn khi rút mười vạn thần hồn nhốt vào đây!

Lão muốn buộc anh trói tay trói chân, chỉ có thể ở trong Mộng Giới chịu đòn một cách bị động.

Sầm Phong Quyện lòng ngập suy nghĩ, ánh mắt trầm lạnh, sắc mặt khó chịu.

Anh tiến lên phía trước, chiết phiến gỗ mun trong tay đã mở được một nửa, trong sương mù mơ hồ có thể thấy trên mặt quạt đen tuyền thêu những đường ngân văn tinh xảo, nhưng anh chưa mở hết, nên họa tiết vẫn chưa hiện rõ.

Cổ tay gầy guộc khẽ động, nửa chiếc quạt trong tay anh lay động, từng đốm ánh bạc theo đó tuôn ra, chiếu sáng mặt quạt đen, rồi tụ lại thành một dòng sông ánh bạc chảy trôi.

Sầm Phong Quyện lại vung quạt lần nữa, ánh bạc từ chiếc quạt rơi vào Mộng Giới.

Ban đầu chỉ có quanh người anh sáng lên chút ánh sáng yếu ớt, nhưng rất nhanh ánh bạc đã càng lúc càng rực rỡ. Lúc này trông chúng không còn giống dòng sông nữa, mà như ngọn lửa bạc đang cuốn sạch toàn bộ Mộng Giới.

Sáu năm trước, Sầm Phong Quyện từng đốt hết tinh huyết và tu vi, để ánh bạc của mình thanh tẩy cả Vạn Ma Uyên.

Giờ đây, ánh bạc rực rỡ như năm ấy lại bắt đầu thanh tẩy làn sương trắng trong Mộng Giới. Chỉ khác một điều: giờ đây, Sầm Phong Quyện đã có thể nhấc tay là xong, không cần tiêu hao tu vi hay tinh huyết nữa.

Sáu năm qua, tốc độ tăng tiến thực lực của anh đáng sợ đến mức nào, chỉ nhìn một chiêu này đã đủ rõ.

Sầm Phong Quyện cảm nhận thông tin truyền đến từ ngân mang, anh đang từng bước nắm giữ quyền khống chế Mộng Giới.

Rồi vào một khoảnh khắc, ánh mắt anh khẽ động.

Ánh bạc đã giúp anh khống chế hơn nửa Mộng Giới, chỉ còn một góc nhỏ không thể xâm nhập.

Đó chính là góc bị Mộng Linh chân chính chiếm cứ, nơi mười vạn thần hồn bị giam giữ!

Cuối cùng cũng tìm được đích đến, Sầm Phong Quyện bay vọt lên, lao thẳng về phía góc ấy.

Ngay khi sắp tới nơi, anh lại ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên thấu Mộng Giới, nhìn về thế giới hiện thực lúc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!