Các tu sĩ nhìn ánh mắt của Sầm Phong Quyện tràn đầy kinh hãi, không nhịn được mà hoảng loạn lùi về sau.
Có tu sĩ không tham gia hội minh hôm trước, chưa từng chứng kiến cảnh Sầm Phong Quyện một mình đối đầu các tông môn trong hội minh, lúc này thấy bên mình nhân số đông đảo, bèn cắn răng nói: "Sầm Phong Quyện! Ta khuyên ngươi lập tức dừng tay, nếu không chúng ta sẽ..."
Sẽ...?
Sầm Phong Quyện thờ ơ nhìn hắn.
Tu sĩ vừa lên tiếng bị ánh mắt băng lãnh của anh quét qua, bất giác cảm thấy tim run rẩy, lời nói không tự chủ được mà dừng lại.
Những tu sĩ đứng cạnh hắn đều biến đổi sắc mặt, lặng lẽ tránh sang một bên.
Chưa đợi Sầm Phong Quyện động thủ, Nguyên Vô Cầu bên cạnh đã giận dữ quát trước: "Sẽ cái gì? Sẽ ùa lên vây công à?"
"Vậy các ngươi cứ việc thử xem!" Lời vừa dứt, trường đao treo bên hông Nguyên Vô Cầu đã "keng" một tiếng xuất vỏ.
Chiến cục lại bùng nổ lần nữa.
Kết quả lại hoàn toàn một chiều, cho đến khi tu sĩ vừa rồi dám ăn nói vô lễ đều đã bị đánh một trận, Sầm Phong Quyện mới hơi nguôi ngoai cơn giận trong lòng.
Nhưng ngay sau đó, lại nghe thấy giọng nói cứng nhắc của hệ thống: "Đã nhận được..."
Sầm Phong Quyện biết rõ, kẻ phía sau màn thấy anh đến lúc này vẫn còn uy phong như vậy, lại đi báo cáo thêm lần nữa.
Nhưng anh chỉ lạnh mặt trực tiếp tắt tiếng hệ thống.
Kẻ phía sau màn nếu muốn nhìn anh tự tìm đường chết, thì sẽ không thể nào báo cáo đến mức thời gian cạn kiệt được.
Chỉ cần nghĩ thông suốt điểm này, sẽ phát hiện ra trong khoảng thời gian trước khi rời khỏi tiểu thế giới này, anh hoàn toàn không có bất kỳ ràng buộc nào, có thể tùy ý trút giận không kiêng dè.
E rằng kẻ phía sau màn tuyệt đối không ngờ được, trong tình cảnh tuyệt vọng tiến thoái lưỡng nan ấy, Sầm Phong Quyện lại nắm được chút quyền chủ động.
Sầm Phong Quyện cầm kiếm đứng đó, thần sắc lạnh lùng, nói với các tu sĩ: "Ta muốn đưa Vu Lăng trở về."
Nửa canh giờ trước nếu anh nói câu này, các tu sĩ chỉ biết cười nhạt, nhưng lúc này, khí thế trên người Sầm Phong Quyện như sát thần, giọng điệu không phải đang trưng cầu ý kiến, mà là thông báo.
Các tu sĩ thế mà đều sợ hãi ngậm miệng.
Sầm Phong Quyện vừa mới dạy bọn họ cái gì gọi là "họa từ miệng mà ra", giờ phút này không ai dám làm chim đầu đàn lên tiếng phản đối.
Im lặng thật lâu, cuối cùng Nhạc chưởng môn đứng ra, lão mang vẻ mặt lo âu nói: "Sầm Thiên Tôn, chỉ cần Vu Lăng rời khỏi Vạn Ma Uyên, kết giới hắn vừa sửa chữa sẽ lại vỡ vụn, đến lúc đó ma tộc sẽ ùa ra hết, thiên hạ sẽ đại loạn!"
Lão dừng một chút, híp mắt nhìn Sầm Phong Quyện: "Hậu quả như vậy, Sầm Thiên Tôn định chịu trách nhiệm thế nào?"
Có người dẫn đầu, các tu sĩ mới dám phụ họa: "Đúng vậy, đến lúc đó máu chảy thành sông, sinh linh đồ thán, ai gánh nổi trách nhiệm lớn như thế?"
Có tu sĩ ẩn trong đám đông thấp giọng nói: "Trừ phi Sầm Thiên Tôn có thể cam đoan, dù Vu Lăng bị đưa ra khỏi Vạn Ma Uyên, ma tộc cũng sẽ không xông ra."
Vạn Ma Uyên vốn nên là trách nhiệm chung của toàn bộ tu sĩ tiểu thế giới, nhưng giờ khắc này, những người này lại đẩy hết gánh nặng lên đầu đôi sư đồ Sầm Phong Quyện và Vu Lăng.
Sầm Phong Quyện không nói gì.
Nguyên Vô Cầu nghe vậy giận đến cực điểm, sắc mặt lạnh như sương giá, y muốn mở miệng, lại bị Sầm Phong Quyện ngăn lại.
Sầm Phong Quyện đứng giữa ánh mắt của cả tu chân giới, lặng yên thật lâu, khẽ nhắm mắt.
Đối diện anh, các tu sĩ thấy anh không hề phản bác, không dám lên tiếng, chỉ lén trao đổi ánh mắt, dần dần trên mặt hiện lên vẻ mừng thầm.
Sầm Phong Quyện thế mà lại ngầm đồng ý với lời bọn họ vừa nói?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!