Chương 21: (Vô Đề)

Vu Lăng nhận lấy Mộng Thạch.

Từ nhỏ vốn cẩn trọng, thân thế gập ghềnh, thường trải qua hiểm nguy, nên hắn quen chuẩn bị nhiều lớp trước khi hành động.

Nhưng lúc này, đối diện vòng vây ngàn tu sĩ, hắn dường như quên mất chữ "cẩn thận" viết thế nào.

Hắn trực tiếp đưa ý thức vào Mộng Thạch.

Sầm Phong Quyện biết mình chỉ đang xem ảo cảnh ký ức, tim vẫn chấn động dữ dội. Anh nhìn chưởng môn cũ Trường Lạc Tông, thấy khóe môi lão nhếch lên, vui mừng vì mưu kế thành công.

Ngay sau đó, vô số pháp quyết che trời, giáng xuống Vu Lăng đang nhập ý thức vào Mộng Thạch.

Tim Sầm Phong Quyện thắt lại, bật thốt: "Vu Lăng!"

Gió lạnh cuốn tuyết, Vu Lăng bị vô số công kích bao vây.

Anh nghiến răng tức giận, nhưng rồi thấy ánh sáng ấm áp dần lóe lên, như bình minh xua đêm tối.

Đó là một hộ thuẫn che chở Vu Lăng.

Anh sững lại, rồi nhớ ra: hộ thuẫn này chính là do mình từng đặt cho đồ đệ.

Khi chưa rời tiểu thế giới, để bảo vệ hắn, anh đã bố trí nhiều tầng phòng ngự. Vì quá nhiều, lại đã qua năm tháng, nên chính anh cũng quên mất.

Thấy Vu Lăng được hộ thuẫn bảo vệ, tu sĩ vây quanh mặt mũi vặn vẹo, càng dồn công kích, thậm chí rút kiếm đánh thẳng.

Ánh sáng hộ thuẫn dần yếu, nứt vỡ, gần tan rã, thì Vu Lăng mở mắt.

Hắn quét nhìn ngàn tu sĩ, như nhìn bầy kiến, thấp giọng: "Các ngươi... sao dám?"

Vu Lăng nâng tay, thu hộ thuẫn sắp vỡ. Vô số công kích giáng xuống, khiến hắn toàn thân nhuộm máu, như tu la.

Nhưng thiếu niên dường như không cảm thấy đau, mặt tái nhợt, ánh mắt sâu thẳm, sát ý ngấm vào tận xương.

Giọng hắn trầm chậm, khiến người rùng mình: "Các ngươi sao dám ép người ấy hi sinh?"

Hắn rút kiếm: "Sao dám mưu phá hộ thuẫn, hủy thứ sư tôn để lại cho ta?"

Sầm Phong Quyện sững người, nhìn hắn.

Thì ra điều hắn để tâm không phải việc bị tập kích, mà là việc ép giết sư tôn, phá hộ thuẫn của sư tôn.

Trong tầm mắt anh, Vu Lăng cầm kiếm ngang thân, nhắm mắt tĩnh lặng một thoáng, rồi đột ngột mở ra!

Ma tức ngút trời bùng phát, mắt đỏ như máu, chấp niệm khắc cốt, sát khí lạnh lẽo.

Thiếu niên ngoan ngoãn, gần như nhút nhát năm xưa đã chôn vùi ở Vu Dã. Giờ đây, nghiệp hỏa đỏ rực cháy trong mắt hắn, thề thiêu đốt nhân gian.

Một niệm, thành ma.

Sầm Phong Quyện nghe tu sĩ hô hoảng loạn: "Vu Lăng... nhập ma rồi!"

Tiếng gào thảm khốc khơi dậy vô số náo động, cũng kéo ánh mắt Vu Lăng về. Đôi mắt thiếu niên đỏ rực, máu cuộn trào, lạnh lẽo như băng xuyên thấu xương. Hắn không nói nhiều, chỉ vung tay, một đạo kiếm ý tung ra.

Chiêu thức tưởng như tùy ý, nhưng cuốn theo sát khí địa ngục.

Kiếm ý xé gió, chém đứt cổ kẻ vừa hô, máu bắn thành sương, nhuộm đỏ trời.

Tiếng hô chấm dứt, thay bằng vạn tiếng kinh hoàng: "Giết hắn! Vu Lăng nhập ma rồi! Mau giết hắn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!