Nghe thế, Thẩm Tư Phi nhíu mày lại, nghiêm nghị: "Nói cách khác, tôi sắp bước vào kỳ phát tình?"
Bác sĩ nói: "Ngắn thì ba tháng, lâu thì trong vòng một năm."
Thời gian không dài không ngắn, nhưng vẫn làm người đau đầu.
Bác sĩ nhìn thấu sự khó xử của cậu, nói: "Nhưng cũng không phải không có cách, Alpha đánh dấu tạm thời, hoặc là bệnh viện có thể cung cấp chiết xuất chất lỏng pheromone nhân tạo của Alpha, có thể giúp tạm hoãn thời kỳ phát tình một đến hai năm. Nhưng sau này tồn tại tác dụng phụ nhất định, sẽ tạo thành thương tổn với khoang sinh sản của cậu, về sau nếu muốn có con sẽ sinh ra nhiều nhân tố không ổn định."
Thần sắc Thẩm Tư Phi dại ra: "... Khoang sinh sản?"
Bác sĩ mở to hai mắt nhìn cậu, tràn đầy nghi hoặc "Cậu thật sự là Omega hả".
Thẩm Tư Phi lắc đầu một cái, cậu đương nhiên biết đó là gì. Nhưng mà con cái vốn không nằm trong kế hoạch của cậu. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Thẩm Tư Phi đệ trình đơn xin thuốc xịt che pheromone, cùng với chiết xuất chất lỏng pheromone của Alpha, cái trước tốc độ phúc đáp ý kiến tương đối nhanh, cái sau còn cần nhiều thủ tục và chờ đợi lâu.
Cũng may thuốc ức chế còn có hiệu lực trong một thời gian nhất định, trong thời gian ngắn cậu không cần căng thẳng quá.
Thẩm Tư Phi tiện tay cầm hai chai thuốc cảm cúm, đi ra phòng thuốc, vào thang máy đi thăm Trần Kim.
Cửa thang máy mở ra, Thẩm Tư Phi giương mắt nhìn, dừng bước.
Hạ Tây Châu cầm cặp văn kiện và hộp giữ tươi, ánh mắt nhàn nhạt đối diện với cậu.
Thẩm Tư Phi: "..."
Hôm nay cậu ra cửa tựa hồ quên không xem hoàng lịch, trong thang máy còn có người, Thẩm Tư Phi đành mặt không thay đổi đi vào, yên lặng cúi đầu đứng một bên, vờ như không quen biết.
Hai người đồng thời ra thang máy, Hạ Tây Châu bước trước một bước, Thẩm Tư Phi vốn đi chậm hơn vài bước, lại nghĩ tại sao cậu phải sợ người này chứ! Thế là cậu lại ngoan cường đi theo chân người kia.
Trần Kim đang khám vừa ngước mắt là thấy hai người anh em xưa nay bất hòa, gặp mặt là nhe răng trợn mắt một trước một sau vào cửa.
Trần Kim: "..."
Thẩm Tư Phi cười thâm trầm: "Nửa đường gặp được chủ tịch Hạ."
Hạ Tây Châu mặt không chút thay đổi nói: "Thực sự là trùng hợp thật, không ngờ thầy Thẩm hôm nay cũng ở bệnh viện."
Trần Kim: "???"
Trần Kim khó xử đứng dậy nói: "Vậy hai người vào trong nghỉ ngơi một lát, anh khám xong cho bệnh nhân này rồi vào."
Phòng nghỉ ngơi của bác sĩ không lớn, cũng chỉ có chỗ chứa quần áo, thay quần áo thì vừa vặn, dồn hai người đàn ông thì hơi khó.
Chủ tịch Hạ đặt cái chân dài xuống, chiếm cứ hơn một nửa không gian, Thẩm Tư Phi ở bên cạnh, chân cũng không duỗi được, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm Hạ Tây Châu.
Hạ Tây Châu chẳng có nửa phần không dễ chịu, thậm chí còn ưu nhã lấy một quả nho trong hộp giữ tươi, ngước mắt nhìn Thẩm Tư Phi nói: "Cũng ngọt đấy, thầy Thẩm muốn ăn một quả không?"
Thẩm Tư Phi nói: "Tôi là thầy của bạn học Hướng, không phải thầy của chủ tịch Hạ, chủ tịch Hạ vẫn nên thay đổi xưng hô thì hơn." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Hạ Tây Châu: "Tôi tốt xấu cũng coi như là nửa phụ huynh của Hướng Hưng Mẫn, gọi thầy Thẩm cũng phải."
Thẩm Tư Phi nhíu mày, cầm quả nho nhét vào miệng, có chút không hiểu thái độ của Hạ Tây Châu.
Hạ Tây Châu nói: "Thầy Thẩm đứng như vậy không tê chân sao?"
Thẩm Tư Phi co chân, nửa dựa vào bàn, nếu cậu đứng thẳng thì phải dán lên chân Hạ Tây Châu, vừa nghĩ đến cảnh tượng đó là cảm thấy phi thường lúng túng. Cậu nói: "Chủ tịch Hạ chiếm diện tích quá, nếu chủ tịch Hạ không ngại, có thể ngồi xổm trên đất một lát, dịch ít chỗ cho tôi cũng được."
Thẩm Tư Phi khiêu khích nhíu mày, Hạ Tây Châu yên lặng nhìn cậu một hồi lâu, bỗng nhiên nghiêng cả người tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!