Chương 21: Giam Giữ Chất Vấn Trả Thù

Trần Kim không nói gì thêm. Thẩm Tư Phi da mặt mỏng, biểu tình ít, tính tình độc lai độc vãng, khiến người ta cảm thấy cậu kiêu căng.

Lại còn trở mặt, thù rất dai.

Một bữa cơm ăn vui vẻ, tất cả mọi người ăn uống no đủ, cực kỳ hoà thuận.

Thẩm Tư Phi hơi say. Bình rượu đỏ kia quá ngon, cậu không nhịn được uống thêm mấy chén. Say rồi hơi chóng mặt, mặt lại không thấy mảy may, chỉ là phản ứng khá chậm.

Bác Viên nói: "Đúng rồi Lý Tuấn, có phải là gần đây công ty của các cậu đang nghiên cứu phát minh dự án mới không?"

Lý Tuấn sau khi tốt nghiệp khởi nghiệp, mở công ty cùng người khác, kinh doanh cũng không tệ lắm, mặc dù không một bước lên trời, mà tốt xấu chống đỡ được, còn lãi được ít tiền.

Lý Tuấn uống rượu, giọng cũng lớn hơn: "Đúng, bọn tớ bây giờ đang chuẩn bị game mới, sáng tạo rất tốt, nhưng server máy không theo kịp, thiếu tiền mua server mới! Gom góp vốn khắp nơi, những công ty lớn kia toàn tự mình thành lập phòng nghiên cứu phát minh, không muốn đầu tư, cậu xem tớ rụng tóc này, phía trước đã trọc rồi!"

Thẩm Tư Phi híp mắt nhìn, trong lòng thấy buồn cười, đúng thật là ít đi rất nhiều.

Bác Viên nói: "Góp vốn không phải dễ sao? Chủ tịch Hạ ở đây! Cậu còn sợ không có tiền hả?!"

Hạ Tây Châu uống nước trái cây mắt lạnh lùng, Trần Kim vội vàng đứng dậy, "Anh Tuấn anh Tuấn, trên bàn cơm, chúng ta không nói chuyện tiền bạc."

Lý Tuấn nói: "Aiz anh Trần, trong viện mồ côi em vẫn luôn coi anh là anh cả. Em tốt nghiệp trung học là ra xã hội bươn chải, vất vả lắm mới ra dáng, hiện tại có một cơ hội tốt đang ở trước mắt. Bác Viên nói rất đúng, chủ tịch Hạ là người nào chứ, nếu như chủ tịch Hạ đồng ý ưu ái, bảo em làm gì cũng được."

Thẩm Tư Phi uống rượu cảm thấy hơi nóng, lại bị đám người ở bên cạnh làm ầm ĩ, cậu cau mày không vui: "Công ty lớn không muốn đầu tư tất nhiên là dự án của các cậu chưa đủ tốt không đủ hấp dẫn người ta, không có sức cạnh tranh. Tiền quăng vào, lãi còn được, không có lãi thì ai thèm đầu tư chứ?"

Lý Tuấn cả giận: "Cậu thì biết cái gì, dự án của tôi cực kỳ tốt, đệ nhất thế giới, làm được, tuyệt đối có thể nổi tiếng."

Thẩm Tư Phi: "Cũng chỉ biết khoe khoang thôi, nếu có thể làm phía đầu tư sáng mắt lên, sao không thấy người ta vồ vập? Là bản thân anh cảm thấy hài lòng, mà tác phẩm rởm, phía đầu tư không phải ngốc, liếc mắt một cái là nhìn ra. Không tin thì anh nói đi, anh liên lạc với các công ty lớn chưa?" (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Lý Tuấn nghẹn lời, hắn đương nhiên đã tìm cũng đã thất bại, không thì cũng không sầu đến độ rụng tóc hói đầu. Hắn mất mặt, hết sức tức giận, nói: "Thẩm Tư Phi tôi ngứa mắt cậu từ lâu rồi, cậu một thằng Omega nói chuyện sao lại cay nghiệt khó nghe như vậy chứ?"

Lý Tuấn đẩy Trần Kim ra đi tới cạnh Thẩm Tư Phi, Hạ Tây Châu kéo ghế tựa ra đứng dậy, đè bờ vai hắn xuống, mặt lạnh tanh, sức rất lớn, làm Lý Tuấn không thể động đậy, chỉ có thể rụt cổ lại đứng tại chỗ.

Thẩm Tư Phi kinh ngạc nhìn bóng lưng người đàn ông che trước mặt mình.

Dày rộng, cao to như núi. Bóng tối bao phủ xuống, bỗng nhiên khiến người rất an tâm.

Mặt Hạ Tây Châu vẫn nhẹ như mây gió, kiểu người ở vị trí cao lâu ngày như hắn xưa nay luôn ung dung thong thả, bình tĩnh tự tin, giọng nói cũng có ý tứ làm người thần phục: "Đầu tư cũng được, bản kế hoạch dự án nhất định phải cho tôi xem qua."

Nếu như có thể thông qua, sau lưng là doanh nghiệp gia tộc khổng lồ như tập đoàn Hạ thị giúp đỡ, nếu như không thể, cũng không có tổn thất. Lý Tuấn cắn răng một cái: "Được."

Nói xong hắn chạy về chỗ của mình, ngoan như cún.

Trần Kim lén chậc lưỡi. Ra nước ngoài một chuyến, trở về Hạ Tây Châu đã thay đổi hẳn.

Mọi người cơm nước xong lục tục rời đi.

Thẩm Tư Phi say khướt, đang ngồi ngẩn người, biểu tình vẫn trấn tĩnh lạnh nhạt, ánh mắt lại hơi mơ màng. Hạ Tây Châu bất động thanh sắc theo dõi cậu, sau đó đứng dậy đi ra ngoài nhận điện thoại.

Bác Viên chờ đúng thời cơ, ngồi vào bên cạnh Thẩm Tư Phi: "Thầy Thẩm, hôm nay cậu làm sao thế?"

Thẩm Tư Phi mãi mới ảo não nói: "Hình như tôi uống say rồi."

"Tôi không nhìn ra cậu say, cũng không thấy cậu đỏ mặt." Bác Viên nhìn cậu, "Tôi còn thực sự sợ cậu cãi nhau với Lý Tuấn. Nhưng cậu có cảm thấy không, chủ tịch Hạ càng ngày càng kỳ quái, anh ta cứ nhìn cậu suốt. Internet nói gì ta, à! Anh ta có phải là đang trong trầm mặc biến mình thành biến thái không?"

Thẩm Tư Phi không hiểu: "Trúng bia(*)? Trúng bia gì?"

(Hai từ và phát âm là zhōng bǎ y hệt nhau)

Bác Viên: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!