Một buổi sáng trôi qua rất nhanh, hệ thống thời tiết mô phỏng ánh nắng mặt trời không khác gì thế giới thực, nắng chói chang, nhiệt độ tăng lên có vẻ hơi khô nóng.
Bạch Sở Niên đọc sách nhiệm vụ của Lục Ngôn và Tất Lãm Tinh, những nơi còn lại đều không ở cùng một chỗ, nhiệm vụ của Lục Ngôn là ở bệnh viện, từ trên bản đồ tính toán từ thư viện lái xe đến bệnh viện mất mười lăm phút, lộ trình rất gần.
Nhưng có một chuyện đáng chú ý, Bạch Sở Niên vẫn phân tâm lưu ý loa phát thanh trên bầu trời thông báo đội viên nào bị đánh bại, có một đội ngũ gọi là Sưu Quỷ Đoàn thường xuyên đánh bại địch nhân, lặng lẽ đếm ước chừng trên loa đã thông báo hai mươi chín lần tin tức đánh bại người khác của đội Sưu Quỷ Đoàn này rồi, cái tên được phát sóng nhiều nhất là Hà Sở Vị của [Sưu Quỷ Đoàn], người này ít nhất cũng được loa thông báo gọi tên mười chín lần, ba tên đội viên còn lại cũng đều được nhắc tên qua vài lần.
Chỉ còn hai giờ nữa là bắt đầu kỳ thi Sưu Quỷ Đoàn đã chiếm được gần ba mươi người, bản đồ thành phố rất lớn, khi phân phối thí sinh cũng không có khả năng gom bảy tám đội ngũ ở cùng một chỗ, chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể hiểu được, Sưu Quỷ Đoàn đang lái xe đi khắp nơi tìm người giết, chiến thuật của bọn họ đại khái là thừa dịp ban đầu nhiều người lấy hết điểm đầu người, chờ cho giết được người kha khá rồi mới đi làm nhiệm vụ.
1
Bề ngoài nhìn loại chiến thuật này đúng là hiệu suất rất cao nhưng trên thực tế rất dễ dàng nửa đường chết non. ATWL là một kỳ thi sống còn, nếu đội ngũ nửa chừng vô tình đụng phải đinh cứng, trước khi qua 48 giờ thì toàn quân đã bị diệt, như vậy cho dù lấy nhiều điểm đầu người hơn nữa cũng chỉ có thể tính là thành tích tốt chứ không đủ tư cách.
Mọi người đều biết hành vi giúp thi trong kỳ thi ATWL nhiều lần bị cấm, nhưng nó giờ đây hình thức đi thi hộ thậm chí đã hình thành chuỗi sản nghiệp, có không ít lính đánh thuê xuất ngũ, bọn côn đồ vô nghề vừa ra tù đều lấy giúp thi làm thủ đoạn mưu sinh, như vậy dưới tình huống như vậy còn kiên trì lựa chọn chiến thuật mãng phu như Sưu Quỷ Đoàn, đối với thực lực của mình tất nhiên cực kỳ tự tin.
Bạch Sở Niên dựa vào dưới chịu lực lười biếng, không yên lòng đùa nghịch cái loa cầm tay đã thu được, nhẹ giọng hừ cười: "Lần này gặp phải thần tiên rồi, xem ra không chỉ đơn giản là mời giúp thi."
Rimbaud dùng lực điện từ mạnh của đuôi cá hấp thụ vào khung thép thư viện, đuôi cá quấn quanh giữa thép, cằm khẽ nhếch lên lắng nghe loa phát thanh thông báo thông tin đánh bại. Mặc dù ngôn ngữ của nhân ngư đối với nhân loại tuy rằng xa lạ, nhưng đối với việc thường xuyên tiếp nhận tin tức trùng lặp vô cùng mẫn cảm, đoàn đội Sưu Quỷ Đoàn hiển nhiên đã khiến Rimbaud nổi lên hứng thú.
"Anh xuống đây đi." Bạch Sở Niên vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
Rimbaud theo ống thép đi xuống, ngồi bên cạnh Bạch Sở Niên.
Bạch Sở Niên thấy anh ngừng tháo đạn, miệng trêu chọc: "Muốn đánh nhau sao?"
Rimbaud nhẹ nhàng lắc đầu, giang cánh tay vòng quanh Bạch Sở Niên ở góc tường, làm ra tư thế bảo hộ.
Bạch Sở Niên sửng sốt một chút, hắn quên mất lấy sự hiểu biết của Rimbaud về khoa học kỹ thuật của nhân loại, không có khả năng lý giải cảm xúc thực thể VR ba chiều, anh nhất định là đem hiện tại trở thành chiến trường thật.
"Bảo vệ tôi sao?" Bạch Sở Niên nhếch khóe môi , ngón cái và ngón trỏ nắm lấy cằm của Rimbaud, ánh mắt lạnh lùng cười: "Vậy lúc trước xuống tay với tôi tàn nhẫn như vậy, chỉ vì cùng tôi tranh chỗ trốn ra khỏi hộp sinh sản đó, anh đã quên rồi sao? Còn tôi thì không quên."
"Chỉ có chút năng lực nhỏ này của anh còn đòi solo với tôi. Vốn tôi cũng định nhường anh cho anh đi ra ngoài, tự do tự tại. Nhưng anh cũng không cần phải vội vàng như vậy, cũng không cần phải... Tàn nhẫn với tôi như thế..."
9
Rimbaud lúc đầu còn bình tĩnh nghe, về sau càng ngày càng vội vàng muốn lý giải ý tứ của Bạch Sở Niên, bởi vì anh nhìn hiểu ánh mắt Bạch Sở Niên, bộ dáng bất đắc dĩ lại thương tâm, còn có chút hung dữ.
Nhìn bộ dáng đáng thương này của Omega, Bạch Sở Niên lại nhéo nhéo mặt của anh: "Anh chạy trốn khỏi đó thì có thể thế nào, còn không phải là bị tôi bắt về hay sao, anh nói xem, anh có thích tôi hay không?"
Rimbaud mím môi, bất lực nhìn xung quanh, Lục Ngôn ở một bên lập kế hoạch lộ tuyến rốt cục nhìn không nổi nữa, đem tay Bạch Sở Niên từ trên mặt Rimbaud kéo xuống: "Anh ấy cũng sẽ không nói chuyện được, anh khi dễ anh ấy làm gì?"
Bạch Sở Niên ra vẻ không sao cả nhún vai: "Làm phiền cho người lớn dạy vợ mình đi nào, nhóc thỏ con."
6
"Chỉ có vậy sao? Chỉ có vậy thôi sao?" Lục Ngôn liếc Bạch Sở Niên một cái, xoạt một tiếng, giống như rút đồ ra, kéo Rimbaud từ trên mặt đất lên ôm đi khiến cho cái đuôi dài của nhân ngư kéo dài một đường.
6
Nghỉ ngơi hồi phục tại chỗ mười phút sau mới lên đường, Bạch Sở Niên lái xe, trước tiên đi đến trạm xăng đổ đầy bình xăng, sau đó đến bệnh viện, nhiệm vụ tiếp theo của Lục Ngôn là tìm kiếm một loại thuốc gây ảo giác ở bệnh viện, đồng thời bệnh viện cũng là một điểm an trí hộp đạn cố định, một khi thời cơ vào bệnh viện không thích hợp, liền không tránh khỏi một hồi tiêu hao.
1
Bạch Sở Niên mua bao thuốc lá, ngậm thuốc lá lái xe như đua ngựa trên đường cao tốc, đáng tiếc không trộm được xe thể thao, bằng không còn có thể vượt qua cơn nghiện của sát thủ đường phố một lần.
1
Lục Ngôn: "Lái nhanh như vậy làm gì chứ?"
Bạch Sở Niên: "Gần đây thật sự quá bận rộn, đã lâu không đua xe, làm cho hiện tại nhìn ngũ lăng hồng quang dưới lầu đều mi thanh mục tú."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!