"Đừng nhúc nhích."
Bạch Sở Niên khuấy nước trong đài phun nước lên giúp Rimbaud rửa sạch hai má cùng vết máu trên người, cầm chủy thủ chiến thuật trong tay Rimbaud cắm vào trên dây đai vũ trang của đội mình, từ hai cỗ thi thể đeo đai lưng bẻ ra hai cái thiết bị cản nổ, nhanh chóng lắp đặt vào đai lưng Rimbaud, bom tự nổ đếm ngược mới tăng từ một phút 09 giây lên hai giờ.
1
Rimbaud ngồi bên ngoài đá cẩm thạch đài phun nước nửa híp mắt ngửa đầu, mái tóc vàng ướt chậm rãi nhỏ giọt, giọt nước biến mất trong băng quấn quanh cổ.
Anh vừa mới kết thúc một hồi chiến đấu, bên ngoài tuyến thể tràn ra một lượng nhỏ pheromone, trên người mơ hồ lưu lại mùi thơm nhạt của hoa hồng rosa damas*.
*Hoa hồng Damask thuộc nhóm hoa hồng cổ và nổi bật giữa các họ hàng của nó bằng những chồi nhánh dài, được rải đầy những nụ hoa đôi có sắc độ sáng, tỏa ra một mùi thơm tinh tế.
2
Vốn muốn mắng con cá này không nghe theo chỉ huy, nhưng ngửi mùi tin tức tố quen thuộc ấm áp này, Bạch Sở Niên giống như được trấn an, nhẹ nhàng sờ sờ tóc Rimbaud, ngồi xổm xuống tinh tế giảng quy tắc cho anh lại một lần.
"Lúc nào tôi bảo anh đánh thì anh mới được đánh, thời gian còn lại tìm một góc không có người ngồi ngẩn người ở đó là được rồi."
Rimbaud mím môi suy nghĩ, rất cố gắng há miệng: "A."
Bạch Sở Niên phiền não vò đầu tóc, giúp thỏ con kia lấy năm sáu sao rất đơn giản, nhưng làm thế nào để ngăn cản Rimbaud lấy được bảy sao trở lên mới là một vấn đề lớn.
Đồng thời còn phải phiền não cả chuyện này, Bạch Sở Niên bỗng nhiên phát giác Rimbaud phát âm so với trước rõ ràng hơn không ít.
"Anh nói theo tôi nào, Bạch, Sở, Niên."
"Ba......"
"Bạch Sở Niên."
"Bach So...... Ni......"
"Quên đi đổi cách đơn giản hơn, gọi là Sở ca."
"Chuchu......"
1
"Sở ca."
5
"Sở ge...... ca."
"Ngoan, cứ luyện nhiều vào nhé."
Vài phút sau, Lục Ngôn và Tất Lãm Tinh đến đài phun nước gặp hai người, lần lượt mở sách nhiệm vụ của mình ra, đặt cùng một chỗ đối chiếu, xem có nhiệm vụ nào có nội dung tương tự hay không thì có thể cùng nhau hoàn thành cho tiết kiệm thời gian.
Địa điểm nhiệm vụ đầu tiên của Rimbaud, Lục Ngôn, Tất Lãm Tinh đều ở thư viện thành phố.
Bạch Sở Niên liếc mắt nhìn bản đồ hai lần, từ vị trí của bọn họ lái xe đến thư viện thành phố cần hai mươi phút, trên sách nhiệm vụ viết là giao tiếp tình báo với người cung cấp thông tin, trên lý thuyết tốn thời gian không nhiều lắm, nhưng đồng thời biểu tượng chú ý ghi chú ở thư viện thành phố có bố trí một hộp đạn cố định, nói cách khác thư viện là một điểm vật tư lớn mà đội ngũ phụ cận đều sẽ đến tranh đoạt, muốn vào thư viện thì không tránh khỏi đánh nhau, nếu đội ngũ tranh đoạt hộp đạn dược không chỉ có một đội, nhất định sẽ kéo dài thời gian, thiết bị cản nổ trong hộp đạn dược nếu bị đội ngũ khác lấy đi trước thời hạn thì bọn họ rất có thể bởi vì thời gian không đủ mà trực tiếp tự bạo rồi bị đào thải.
Vì vậy, việc đi đến thư viện trước tiên không phải là lựa chọn tốt nhất.
Lúc này, Lục Ngôn nói với Rimbaud một câu: "Không nghĩ tới anh còn rất lợi hại nha, anh đi theo tôi đi."
Bạch Sở Niên vội vàng đè Rimbaud lại: "Đừng, anh ấy không được." Nếu mà ể cho Rimbaud tự do giết thì cả sân thi đấu này đều không chừa được nửa người sống mất.
"Tôi thấy anh mới là không được nhất, đi bên cạnh đi, đừng nói chuyện." Lục Ngôn hừ một tiếng: "Đợi lát nữa sẽ đến thư viện. Người mở màn liền đánh nhau hẳn là không phải là đội ngũ lợi hại gì, muốn ở dưới tình huống người khác không có vũ khí thử vận khí nhặt đầu người, vừa rồi Rimbaud tiêu diệt hai người của đội Phạm Tội Tử Hình, hai người còn lại của đội đó chắc vẫn còn ở phụ cận, chúng ta trước tiên đi ăn hai người còn lại rồi nói sau đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!