Đợi các đặc huấn sinh của trường tốp năm tụm ba rời đi, Bạch Sở Niên theo thang vòng đi lên sân thượng, tìm một vị trí tín hiệu mạnh, dựa vào lan can gọi lại cho Rimbaud.
Bên kia Rimbaud rất yên tĩnh, thời gian này hẳn là đã tan tầm về nhà nghỉ trưa.
Điện thoại được kết nối, giọng nói trầm thấp dễ nghe thông qua ống nghe truyền vào tai Bạch Sở Niên: "Jiji mua jeo?"
Bạch Sở Niên một tay đút vào túi quần, cúi đầu dùng mũi giày cọ cọ sơn chỉ vàng còn chưa khô trên mặt đất, hừ cười trả lời: "Còn chưa ăn, còn anh thì sao?"
Rimbaud trêu chọc, dường như đã nằm trong bể cá: "Jiji mua ei."
Jeo là bày tỏ là câu nghi vấn, tương đương với "?"
"Hội trưởng, tìm tôi." Rimbaud nhàn nhã dùng đầu đuôi gõ nhẹ vào kính bể cá: "Viện 109 đóng dấu, chứng từ, hóa đơn mua bán, của tôi, rồi."
Viện 109 ban đầu được thế giới công nhận là một tổ chức nghiên cứu dược phẩm, nhưng trong những năm gần đây họ đã sử dụng các loại thuốc "Kéo dài tuổi thọ của tất cả nhân loại, giảm căn bản bệnh tật và khuyết tật, cải thiện chất lượng trẻ sơ sinh" như một vũ khí nuôi dưỡng mệnh phẩm sống, tất cả đều là nguyên liệu thô cho các thử nghiệm thuốc.
Tuy rằng bởi vậy chọc giận một bộ phận thế lực khổng lồ như Liên minh Omega, nhưng đồng thời cũng có một đại bộ phận thế lực khác bởi vì giao dịch và sử dụng thí nghiệm thể mà được lợi nên ra sức bảo hộ Viện nghiên cứu, cho nên Viện nghiên cứu 109 vẫn không bị cấm, nghiên cứu vũ khí tác chiến đặc chủng vẫn hoạt động như cũ, như mặt trời ban ngày.
Bởi vì tiềm lực tuyến thể của Omega cao dễ bồi dưỡng, so sánh với nhau càng dễ dàng trở thành mục tiêu thí nghiệm hơn, Viện nghiên cứu 109 ngày càng trở thành cái gai trong mắt Ngôn Dật, bất đắc dĩ bị các thế lực quốc tế khác ước chế, nghiền nát một Viện nghiên cứu nho nhỏ cũng không khó, khó là động đến lợi ích của người khác, không tránh khỏi bị các thế lực khác nhắm vào, bởi vậy trên mặt Liên minh Omega cũng không cùng Viện nghiên cứu 109 trở mặt, mà là duy trì một loại cân bằng vi diệu.
Trải qua sự đàm phán của hội trưởng và chú Cẩm tự mình thương lượng, Viện nghiên cứu 109 nguyện ý bán giá niêm hiến Rimbaud cho Liên minh Omega vô điều kiện, hiện tại Rimbaud đã không còn là tài sản của viện 109 nữa, nhưng thân phận của anh không thể trở thành người tự do, bởi vì thí nghiệm thể được phân thành vật phẩm có thể giao dịch theo công ước quốc tế, phải thuộc danh nghĩa của một tổ chức nào đó.
Một tờ hóa đơn tương đương với một thí nghiệm thể, được coi là một cái gì đó như một khẩu súng, về quyền tự do thậm chí cũng không tốt hơn so với vật nuôi được bán trên thị trường là mấy.
"Kỳ thật nếu anh muốn, anh có thể về nhà." Bạch Sở Niên đỡ lan can nhìn ra biển mênh mang vô tận: "Anh được Liên minh bảo vệ, trở lại biển cũng rất an toàn, nếu gặp phải phiền toái thì xin Liên minh giúp đỡ, hội trưởng sẽ phái tôi đi giúp anh."
Rimbaud suy nghĩ một lúc: "Tôi ở, Viện 109, rơi đồ, đi lấy lại, rồi đi."
Tâm tình lo âu không hiểu sao lại khiến Bạch Sở Niên mất đi khả năng nắm bắt thông tin nhạy cảm, hắn cúi đầu, ngọn tóc che mắt, tựa tiếu phi tiếu trả lời: "Được."
Trong tai nghe đột nhiên phát ra một số tiếng ồn nhỏ, Rimbaud dường như cởi quần áo, dán bên tai nghe nhẹ nhàng hỏi: "Mebolu jeo?"
"Nhớ anh rồi." Bạch Sở Niên trả lời giọng nói hơi khàn một chút, dịu dàng rũ lông mi xuống: "Tôi muốn ôm anh."
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười và tiếng khuấy nước của Rimbaud.
"Claya mitub obe." Dòng âm thanh của Rimbaud mang một sự nhiệt tình và quyến rũ không thể biết được, trầm thấp và mạnh mẽ.
Claya có nghĩa là "Nghe, lắng nghe."
4
Bạch Sở Niên lúc đầu còn tự nhiên vịn lan can, nhưng rất nhanh, động tĩnh trong ống nghe đã vượt qua lực khống chế của hắn, hắn nắm chặt lan can, để lại dấu vết ngón tay thật sâu trên lan can sắt, tuyến thể tràn máu trướng đau, tin tức tố vị Brandy cay cay tràn ngập.
Hắn dựa vào lan can, giơ tay che miệng mũi tránh được thất thố, yết hầu lăn lên xuống, bất tri bất giác cắn môi, răng nanh ở môi dưới lưu lại một vết cắn thấm máu.
Sân lan can thập phần yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân khô nóng của Bạch Sở Niên ngồi xổm xuống.
Khoảng mười lăm phút sau, giọng nói trong ống nghe dừng lại, Rimbaud mở miệng một lần nữa với giọng mũi nặng: "Claya ei?"
Bạch Sở Niên nhắm mắt lại, khàn khàn trả lời: "Anh nói cho tôi biết trên giường đã rớt bao nhiêu trân châu rồi?"
"Cậu, không có ở đây, sẽ không rớt." Tiếng cười của Rimbaud cũng rất gợi cảm.
"Cùng anh gọi điện thoại khiến cho cơ cười của tôi đều mệt, miệng vẫn nhếch đến lỗ tai không buông xuống được. Uy tín của tôi trước mặt học viên của mình đã mất rồi." Bạch Sở Niên bất giác gãi tóc: "Anh có ngủ trưa không, tôi dỗ anh ngủ."
1
Rimbaud không ngủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!