Bạch Sở Niên tựa vào bên lò đốt rác nghỉ ngơi, tháo máy thông tin mini trong lỗ tai gõ gõ, lại nhét vào lỗ tai, công tắc máy thông tin vẫn là trạng thái mở nhưng đối phương bên kia hoàn toàn không có động tĩnh.
Trong lò đốt rác thỉnh thoảng phát ra tiếng xào xạc.
Bạch Sở Niên lui ra hai bước, tay trái nâng họng súng chỉ về phía ngăn kéo lò đốt. Lúc tiến vào rõ ràng đã kiểm tra qua, trong lò đốt rác trống rỗng.
Đột nhiên, ngăn kéo kéo ra một chút, cửa hộp lò đốt chậm rãi mở ra, giống như có một người vô hình đang điều khiển máy móc này.
Trong nháy mắt, trên mặt đất trước mặt có thêm hai chai nước khoáng.
Bạch Sở Niên còn đang do dự hai chai nước này có độc hay là cạm bẫy khác hay không thì Rimbaud đã nuốt một chai nước trức rồi, hơn nữa bình yên vô sự.
Bạch Sở Niên nhặt lên một chai khác, vặn nắp chai ra, tưới nước lên băng dưỡng ẩm nửa người trên của Rimbaud, làm cho con cá của hắn hạ nhiệt thêm nước, cuối cùng còn lại một ngụm nhỏ mới đổ vào trong miệng mình làm dịu cổ họng.
1
"Cái này là cái gì? Phần thưởng theo giai đoạn?"
Điều này có lẽ đại biểu cho Vô Tượng Tiềm Hành Giả tán thưởng suy luận của hắn. Bạch Sở Niên nhìn lướt qua bốn phía, có thể 324 ở góc rất gần bọn họ len lén nhìn trộm, hoặc có lẽ hắn đang đứng ở trước mặt bọn họ, giờ này khắc này đang đối mặt với bọn họ, mà bọn họ lại hồn nhiên bất giác.
Máy thông tin rốt cục cũng có động tĩnh, nhưng tiếng tạp âm rất lớn, mơ hồ có thể nghe được tiếng thở dốc nặng nề của Alpha.
"Chúng tôi bị tập kích..." Thanh âm của Hà Sở Vị thập phần suy yếu: "Tôi bị trúng đạn, máu gần như ngừng lại, nhưng hiện tại chúng tôi đang bị đè ở trong đám phế tích, cánh tay của tôi bị thanh thép xuyên qua, nhất thời không nhúc nhích được."
"Oa, cậu còn sống thật tốt." Hơn phân nửa lực chú ý của Bạch Sở Niên đều đặt ở bản vẽ do nhà văn lưu lại, thuận tiện phân ra một chút tâm tư hỏi bọn họ: "Các cậu đi ra ngoài phòng rồi sao? Cũng được, tôi cũng không muốn thấy cậu trở thành bánh nát."
"Chúng tôi đi vào căn phòng kỳ lạ hơn từ phòng taxi kỳ lạ đó." Hà Sở Vị gian nan miêu tả: "Bên trong bố trí thoạt nhìn là một ngôi nhà còn chưa xây xong nhà ở, chỉ có cột trụ chịu lực trần trụi cùng xi măng, nhưng trên tường có dán giấy dán tường màu đỏ, đồng hồ của chúng tôi hiển thị là năm giờ chiều."
"Chúng tôi vừa bước vào căn phòng này, đột nhiên bốn phương tám hướng đều bắt đầu bắn đạn vào chúng tôi, tôi dùng năng lực J1 Nguyệt thực toàn phần ngăn cản một phần. Những viên đạn này căn bản không có nguồn gốc, chúng xuất hiện từ hư không... Và đầu đạn vào cơ thể tôi được khắc in logo PBBw."
"Cậu đã sử dụng khả năng J1?" Bạch Sở Niên giật giật: "Đệch mịe nó luôn, tình cảnh vốn khó khăn của chúng ta bây giờ càng thêm sương giá."
1
Hà Sở Vị gào thét: "Nếu không dùng năng lực chúng tôi đều phải chết trong căn phòng đó, so sánh ngu xuẩn!"
"Được." Bạch Sở Niên lại hỏi: "Các cậu còn ở cái phòng biết bắn đạn kia không?"
"Chúng tôi đụng vào phòng, lúc ấy hoảng hốt không chọn đường thật sự không nhớ rõ đã bước vào cánh cửa nào, phòng chúng tôi đang ở hiện giờ thoạt nhìn là tầng hai của phòng thô trước." Hà Sở Vị thở hổn hển rất gấp gáp, nghe có vẻ thương thế có chút nghiêm trọng, nhưng quân nhân cũng không quen đem đau đớn treo ở trên miệng.
"Tôi cũng nhìn đồng hồ, cho thấy chỗ tôi bây giờ là sáu giờ chiều, vốn còn tốt, vách tường và lầu một có màu đỏ giống nhau, mặt đất là đất xi măng thô ráp, trụ cột chịu lực đã rơi xuống mảnh vụn, đây hẳn là một công trình bã đậu phụ bị cho dừng lại. Khi chúng tôi đi ngang qua dầm chịu lực, dầm lớn sụp đổ đập chúng tôi xuống dưới, thanh thép bị gãy trong dầm cắm vào cánh tay trái của tôi, Shhh..."
Bạch Sở Niên vừa nghe vừa im lặng ghi chép: "Phòng màu đỏ 17:00, xây dựng một tầng, đạn tán xạ, phòng màu đỏ 18:00, tầng hai tòa nhà, dầm chịu lực sụp đổ."
"Không cần lo lắng." Bạch Sở Niên săn sóc an ủi: "Chờ chúng tôi đi ra ngoài sẽ nói cho các huynh đệ bên ngoài đến cứu các cậu, tôi đoán phỏng chừng hiện tại bên ngoài căn nahf kim tự tháp này đã đầy người ba tầng ngoài ba trong của cục cảnh sát Liên minh cùng quân đội PBB rồi."
Hà Sở Vị cắn răng: "Nhanh lên, đừng phí thời gian."
"Tôi vừa mới đếm một chút." Bạch Sở Niên giơ tờ giấy vẽ bản đồ lập thể mật thất lên: "Hình vuông được nhà văn khoanh tròn đánh dấu màu lam tổng cộng có mười một cái, vừa vặn thời gian lò đốt rác này của chúng ta là mười một giờ sáng, tôi đánh dấu nó là mười một, hợp lý suy đoán tất cả phòng màu lam đều là cảnh của Viện nghiên cứu 109, hơn nữa số thứ tự thời gian đều ở trước tháng mười một."
"Cậu đang nói cái quái gì vậy." Hà Sở Vị buồn bực.
Bạch Sở Niên tóm tắt tình huống một chút, Hà Sở Vị cũng dừng lại một chút, gian nan từ trong túi lấy ra một tờ giấy: "Tôi cũng nhặt được một thứ... Nó được tìm thấy trong căn phòng taxi... Khụ khụ, một tấm thiệp mời đám cưới."
Bạch Sở Niên trước mắt sáng ngời: "Viết cái gì?"
Hà Sở Vị khi đọc văn bản bởi vì đau đớn miệng đã không rõ ràng lắm nhưng Bạch Sở Niên vẫn ở trong đó bắt được một ít từ khóa:
Đắm chìm trong hạnh phúc ngọt ngào của chúng tôi, chúng tôi muốn dự kiến vào ngày 20 tháng 6 dương lịch K030, tổ chức lễ cưới, thời gian 12:18 trưa, kính mời bạn đến dự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!