Chương 41: Người Trong Gương

Ân Khả nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, thấp giọng nói với mấy người phía sau: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng mày tiếp tục tìm lối ra đi."

Bạch Sở Niên nhìn những lính đánh thuê này đi vào cửa kia, hiện tại quả nhiên đã biến mất. Cửa ra vào của căn phòng này luôn xuất hiện hoặc biến mất khi sự chú ý của mọi người tập trung ở nơi khác.

Hiện tại phòng ngủ này lại biến thành một gian nhà chết không lối ra, nhưng mấy lính đánh thuê này thoạt nhìn không chút kinh ngạc, giống như đã quen với loại thủ đoạn này.

"Đại ca, tìm được rồi!" Một tên lính đánh thuê tìm được bậc thang phía sau Bạch Sở Niên, sau khi thăm dò lên trên phát hiện cửa đang mở.

Bạch Sở Niên có chút nghi hoặc nhìn lên bậc thang, đây là cửa bọn họ vừa mới từ phòng ăn đi xuống, mấy phút trước hắn còn kiểm tra qua, rõ ràng cửa đã biến thành vách tường rồi, như thế nào bây giờ cửa lại mở ra vậy?

"Làm phiền chút." Bạch Sở Niên hỏi Ân Khả: "Bây giờ là mấy giờ rồi?"

"Tám giờ tối." Ân Dụng dùng họng súng đẩy Bạch Sở Niên một cái: "Cậu đi trước đi."

"Tám giờ tối?" Bạch Sở Niên lặp đi lặp lại hỏi ngược lại. Bọn họ từ căn nhà kim tự tháp ba cạnh này tiến vào thì mặt trời đã ló ra rồi, từ lúc tiến vào đến bây giờ cũng chỉ hơn một giờ mà thôi, hiện tại nhiều nhất chỉ là bảy giờ sáng thôi mà.

Ân Khả sửng sốt một chút, nhìn chằm chằm đồng hồ của mình suy nghĩ một chút, không kiên nhẫn mắng một câu tục tĩu, cùng lính đánh thuê bên cạnh thì thầm: "Đồng hồ của tao hỏng rồi, đưa đồng hồ cho tao." Hắn tiếp nhận đồng hồ của đồng bọn đưa tới, tùy tiện cất vào trong túi mình.

Bạch Sở Niên nhíu nhíu mày, Rimbaud từ trên đèn thủy tinh đi xuống, cuốn lên lưng Bạch Sở Niên, hai cánh tay ôm cổ Alpha, để cho Bạch Sở Niên cõng mình.

Bạch Sở Niên bị ép đi ở phía trước mở đường, lúc đi lên bậc thang, lòng bàn chân không hiểu sao giẫm lên một linh kiện nhỏ.

"Rimbaud, nhặt lên." Giọng nói của Bạch Sở Niên thì thầm với Rimbaud, sau đó hơi buông lỏng chân đã nhẵm lên thứ kia ra.

Rimbaud bất động thanh sắc dùng đầu đuôi cuốn lấy đồ chơi nhỏ dưới chân Bạch Sở Niên, lặng lẽ nhấc lên, phát hiện là một máy thông tin thu nhỏ đeo tai.

Nhìn trình độ tinh vi của thứ này hẳn là thuộc về trang bị của quân đội, Rimbaud dùng đuôi nhét máy thông tin vi mô vào lỗ tai Bạch Sở Niên, công tắc được bật, nhưng trong máy thông tin không có âm thanh.

"Mau đi, đừng có mà lề mề." Ân Khả lại dùng họng súng chọc hai cái vào gáy Bạch Sở Niên thúc giục.

Chân dài của Bạch Sở Niên bước vài bước liền đi lên cửa, đợi khi ra khỏi cửa này chính là nhà hàng vừa mới vào, cũng không biết từ hai phòng đi tới đi lui có ý nghĩa gì.

Nhưng khi hắn bước ra khỏi cửa, cảnh tượng trước mắt làm cho trong lòng hắn chấn động.

Rõ ràng đi vào cùng một cánh cửa, trong phòng này lại hoàn toàn bất đồng với phòng ăn mà bọn họ nhìn qua, bàn dài và đàn dương cầm khi bọn họ tới đã biến thành một phòng tắm xa hoa với bốn hồ nước suối nóng, vách tường dán đầy khảm màu xanh trắng, toàn bộ phòng tắm suối nước nóng phối màu màu lam sắc, nhìn qua thập phần mát mẻ.

Một lính đánh thuê nói với Ân Khả: "Đại ca, căn phòng này cũng màu xanh."

Những lời này bị Bạch Sở Niên linh mẫn bắt được.

Có một số dấu chân ướt dính bùn trên mặt đất, dẫn đến cánh cửa của bức tường phía Tây, nhưng cánh cửa đó bây giờ đang đóng cửa. Rất khó để đánh giá thời gian mà chủ sở hữu dấu chân đi qua đây thông qua những dấu chân vết nước này, bởi vì hơi nước trong phòng tắm rất mạnh nên dấu chân không dễ bị khô.

Bạch Sở Niên đi dạo một vòng quanh bể nước và giá khăn tắm, từ trên mặt quầy khăn tắm phát hiện một tờ giấy.

Tờ giấy là một trang giấy được xé ra từ sổ ghi chép bình thường, trên đó có một dòng chữ thanh tú, viết:

"Tôi đã quá mệt mỏi, thức ăn duy nhất trong căn phòng nhỏ này ấy thế mà chỉ có nước trong bồn tắm, cũng may trong nước không có độc, tôi còn có thể chống đỡ thêm vài tiếng đồng hồ, được rồi, hiện tại đã là bảy giờ sáng, tôi đã ở nơi quỷ quái này hơn 30 tiếng đồng hồ rồi, nếu cảnh sát có thể nhìn thấy tờ giấy của tôi xin hãy đi cửa phía Tây cứu tôi, tôi không thể không rời khỏi đây, bởi vì trong nước có thứ gì đó luôn nhìn chằm chằm vào tôi."

Căn cứ vào thông tin trên tờ giấy, Bạch Sở Niên sơ bộ phán đoán tờ giấy này là một trong những người tham gia trò chơi được đề cập trong cuộc họp của sở cảnh sát hôm qua, một nhà văn tìm đến kích thích. Dù sao người có thể mang theo giấy bút cũng không nhiều, bị nhốt từ 30 giờ mà hắn nhắc tới, cũng phù hợp với báo cáo mất tích mà sở cảnh sát nhận được.

Hắn lặng lẽ nhét tờ giấy ghi chú vào túi quần của mình.

Lúc này Rimbaud cũng có chút khát nước, vươn đầu đuôi thử nhiệt độ của bể nước, cuộn đầu đuôi múc một chút nước cho vào miệng mình.

Đồng hồ điện tử không thấm nước treo trên tường, hiển thị lúc 7 giờ sáng. Ân Khả nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay vừa mới lấy được của đồng bọn ra tới, nó cùng thời gian trên tường, đồng hồ của đồng bọn còn nguyên vẹn, thời gian không thành vấn đề, cũng hiển thị bảy giờ sáng.

Mấy tên lính đánh thuê đã ở trong căn nhà nhỏ quỷ dị này mấy tiếng đồng hồ, trên người chỉ có nước uống, trong đó một lính đánh thuê nằm sấp bên cạnh bồn tắm suối nước nóng, muốn uống chút nước giải khát.

Ân Khả bận rộn tìm kiếm lối ra khác, không ngăn cản hắn, không nghĩ tới khi hai tay lính đánh thuê nằm sấp bên hồ tiếp xúc với mặt nước, đột nhiên toàn thân co giật há mồm kêu to.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!