Chương 39: Người Trong Gương

Trần nhà, sàn nhà và ba trong số các bức tường của căn phòng có cùng một đường viền cửa lõm như phòng trước, nhưng phòng đầu tiên chỉ có bốn cánh cửa, phòng này lại có năm. Nếu theo cách bố trí của căn phòng, phòng đầu tiên khi họ đến là phòng ăn, bây giờ là phòng ngủ.

"Là cố ý làm phòng như vậy đi." Bạch Sở Niên ôm Rimbaud đi đến trước giường treo trên vách tường, nhẹ nhàng đẩy: "Mấy thứ này dùng đinh đóng đinh trên tường."

"Về phần cái đèn chùm thủy tinh này. Nhất định là làm bằng dây thép cứng, thoạt nhìn chính là sườn ở trên mặt tường." Bạch Sở Niên đi đến dưới chân tường, hai tay nâng nách Rimbaud, dễ dàng nâng nhân ngư đến gần đèn thủy tinh: "Anh sờ sờ xem có phải hay không."

Rimbaud giơ tay lên, khẽ vuốt mặt dây chuyền pha lê trên đèn làm trang trí.

Mặt dây chuyền nhẹ nhàng lắc lư, lắc lư với những chiếc mặt dây chuyền pha lê khác. Bởi vì hướng lắp đặt đèn chùm song song với bức tường mà bọn Bạch Sở Niên đứng nên mặt dây chuyền lắc lư giống như sóng nổi trên không trung vậy.

Trong khi đó, một Alpha sói tìm thấy một bể cá trên bàn trang điểm đóng đinh trên tường, bên trong có một con cá màu đỏ tươi đang bơi ở bể.

"Bể cá không thể đóng đinh trên mặt bàn đấy chứ?" Hà Sở Vị đưa tay vào khuấy nước: "Nước này sao không rơi ra vậy?"

Bể cá được đặt an toàn trên mặt bàn thẳng đứng, không trượt, mặt nước cũng không có bất kỳ nghiêng đổ nào. Hà Sở Vị dùng tay quơ ra một chút nước từ trong bể, giọt nước ngang qua trước mặt rồi lại rơi trở về bể cá đặt thẳng đứng.

Gian phòng này cũng không khác lạ, vật thể duy nhất trái ngược chính là năm người bọn họ xông vào đây phảng phất cùng phương hướng chịu lực hấp dẫn của cả gian phòng không giống nhau.

Bạch Sở Niên tò mò đi qua, cũng khuấy theo nước trong bể cá, cá nhỏ màu sắc tươi sáng trong bể cũng không kinh hoảng thất thố giống như vừa rồi, ngược lại đem đầu kề vào đáy bể, dùng một loại tư thái thuần phục dán sát vào ngón tay Bạch Sở Niên.

"Nó rất là thân người nha." Bạch Sở Niên hỏi Rimbaud đang được mình ôm ở trong ngực: "Anh có thể nghe hiểu nó nói chuyện không, có thể hỏi ra chút manh mối hay không?"

"Nó quên mất rồi." Rimbaud mặt không chút thay đổi nhìn chăm chú cá nhỏ trong bể.

Bạch Sở Niên duỗi ngón trỏ đầu ngón trỏ đụng vào vây cá thờ ơ hỏi: "Nó còn nói cái gì nữa?"

"Vương hậu."

"Ý anh là sao? Nó đang gọi anh à?"

"Không." Rimbaud đối với chuyện phiên dịch ngôn ngữ của một con cá nhỏ không đáng kể vô cùng không kiên nhẫn, nắm lấy cánh tay Bạch Sở Niên, móng tay sắc nhọn vươn ra vỏ giáp, nhẹ nhàng gõ khuỷu tay Alpha: "Sờ... Đủ chưa?"

1

Không biết có phải do lượng thức ăn tăng lên hay không mà biểu hiện của Rimbaud cùng bộ dáng tiến hóa đến thời kỳ trưởng thành trong cuộc thi càng ngày càng giống nhau, bá đạo lạnh lùng, hơn nữa còn có loại ý tứ mình ta độc tôn ở bên trong.

Phải mất một thời gian dài trước khi họ phát hiện ra rằng căn phòng này thậm chí còn yên tĩnh hơn khi họ đến.

"Đội trưởng Hà?" Bạch Sở Niên quay đầu nhìn xung quanh, trong phòng ngủ ngoại trừ hắn và Rimbaud ra thì không còn một chỗ trống rỗng nào nữa.

"Bọn họ trở về phòng ban đầu sao?" Bạch Sở Niên lẩm bẩm, đến bên cầu thang bọn họ vừa mới đi xuống nhìn một chút, cửa lớn mở ra đã không thấy đâu, trên tường để lại đường viền hình cửa lõm như cũ.

"Ơ, hai con sói nhà họ Hạ kia cũng không còn thấy bóng dáng đâu nữa." Bạch Sở Niên quan sát vết trầy xước bịt kín của giấy dán da trên cửa, đặt lòng bàn tay ở vị trí cửa ban đầu, cẩn thận cảm thụ nhiệt độ biến hóa rất nhỏ, tựa hồ so với nhiệt độ bình thường cao hơn một chút.

Bạch Sở Niên gõ cửa và vách tường, không cách nào xác định là rỗng hay là rắn, bởi vì chất liệu vách tường rất kỳ lạ, Bạch Sở Niên tiện thể đưa tay tiện mở ra một khối giấy dán tường nhỏ, bên trong là một loại kim loại mật độ siêu cao, chỉ dựa vào thanh âm gõ vào căn bản không phán đoán được mặt khác của vách tường còn có không gian hay không.

Rimbaud ngồi ở giữa phòng, đuôi cá uốn cong như đầu gối của con người, hai tay ôm lấy đuôi đặt đầu lên trên.

Bạch Sở Niên đi tới ngồi xổm trước mặt anh, ấn Rimbaud lên trước ngực mình, cười khẽ an ủi: "Sợ sao?"

"Trực tiếp, tháo dỡ." Rimbaud vểnh đuôi lên, cuối đuôi cá nhấp nháy dòng điện mạnh.

Bạch Sở Niên tin tưởng Rimbaud đích xác có năng lực này, anh có thể trực tiếp đem toàn bộ mật thất hóa thành một đoàn than cốc.

"Chúng ta còn không xác định trong này có bao nhiêu người sống, nếu như anh tùy tiện ra tay hủy diệt cả căn phòng, con tin chết sẽ tính vào đầu anh, chờ anh bị nhốt trong Nhà tù Quốc Tế rồi, tôi muốn cứu anh ra cũng rất phiền toái."

Rimbaud tựa vào trong hốc vai Bạch Sở Niên, thản nhiên hỏi: "Tôi, vì sao, phải làm... Những thứ này?"

"Lúc đầu là vì ba ngàn đồng tiền thưởng. Nhưng suy cho cùng vẫn là vì muốn chứng minh cho hội trưởng thấy anh không có uy hiếp đối với con người, hơn nữa rất có năng lực và còn rất ngoan, như vậy hội trưởng sẽ cho phép tôi nuôi anh ở nhà tôi, anh có thích không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!