Khi Rimbaud khoác đồng phục cảnh sát lên người, giơ cánh tay lên, băng dưỡng ẩm trên người theo thân thể kéo dài phát ra âm thanh siết chặt, đuôi cá tròn nối eo mỏng gầy cuộn lên mép sóng của bể cá.
Anh vừa quay đầu lại, thấy Bạch Sở Niên cởi trần nửa người ngồi xếp bằng trên giường ôm gối đầu nghịch điện thoại di động.
Trước ngực Alpha có một vết sẹo dài cũ, vết sẹo từ ngực lan đến thắt lưng hình chéo, dài chừng 20cm, bởi vì vết thương quá nặng cộng thêm việc bị nhiễm trùng sau khi khâu lại nên sau này khỏi rồi đã lưu lại sẹo vô cùng sâu, thậm chí có một số chỗ bởi vì hồi phục mà lồi lên, nhìn qua rất xấu xí, vì thế cho nên khi tắm rửa phơi khô hắn sẽ tự giác ôm gối trước ngực, miễn cho mình nhìn thấy.
Bạch Sở Niên phát giác có một ánh mắt tựa hồ rơi vào trên người mình, vì thế ngẩng đầu, vừa vặn cùng tầm mắt Rimbaud tiếp giáp.
Rimbaud nhìn chằm chằm vết sẹo trong chốc lát, quay đầu lại tiếp tục trầm mặc cảnh phục, thắt dây giáp da.
Không khí trong phòng ngủ dường như đông lại thành khối, nếu không làm thế nào lại có thể làm cho mọi người khó thở như vậy chứ. Vực nghịch điện thoại di động cũng lập tức không vui như vậy nữa, Bạch Sở Niên cúi đầu nhìn chằm chằm ga giường xuất thần, một lát sau từ trong tủ đầu giường kéo ra một cái áo màu đen mới khoác lên người, ngẩng đầu cười với Rimbaud: "Xấu sao?"
Rimbaud quay lưng lại với hắn, lặng lẽ buộc nút và cà vạt.
Bỗng nhiên bên hông có một đôi tay ôm lên, lồng ngực nóng bỏng của Alpha dán lên sau lưng anh, nhiệt độ xuyên thấu qua băng dưỡng ẩm truyền cho thân thể, thân thể cũng nóng lên theo.
Bạch Sở Niên từ sau lưng ôm người lên, đôi môi nhẹ nhàng in trần trụi vào lưng anh, lời nói nhẹ nhàng trêu chọc: "Anh thật lạnh lùng."
Rimbaud hình như cũng không có tâm tư thân mật với hắn, thậm chí còn kháng cự giãy dụa hai cái.
Bạch Sở Niên ỷ vào sức mạnh và hình thể của Alpha từ sau lưng giữ chặt hai tay anh, lộ ra răng nanh ở gần tuyến thể ở gáy yếu ớt của Omega thăm dò khẽ cắn một chút.
Rimbaud quay đầu lại nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp, giống như bị vết sẹo này gợi lên một đoạn hồi ức, bởi vậy thái độ bỗng nhiên có thêm một loại lãnh đạm cùng ngăn cách nói không nên lời.
Nhưng Omega càng dùng ánh mắt này nhìn hắn, Bạch Sở Niên lại càng cảm thấy phiền não, hắn đảm nhiệm các loại đội ngũ chỉ huy chiến thuật lâu dài, nhanh chóng từ thân đến tâm khống chế mỗi đội viên đều là thế mạnh của hắn, lại càng là bệnh nghề nghiệp của hắn, khi hắn không cách nào hoàn toàn khống chế được một người sẽ trở nên rất nóng nảy.
"Sao anh không nói lời nào vậy." Tay dùng lực Bạch Sở Niên nắm chặt cổ tay anh dần dần gia tăng, mới đầu chỉ là muốn omega an tĩnh lại thành thành thật thật nói chuyện một lát, nhưng theo Rimbaud giãy dụa càng ngày càng lợi hại, Bạch Sở Niên nhịn không được cắn cắn gáy anh, làn da sau gáy Omega quá mềm mại, bị răng nanh bén nhọn của Alpha dễ dàng cào rách.
Alpha mạnh mẽ rót vào tin tức tố tuyến thể của Omega trong nháy mắt, thân thể Rimbaud bị buộc mềm nhũn vô lực nằm sấp trên giường, Bạch Sở Niên ở trên tuyến thể nhân ngư cắn ra hai hàng dấu răng thấm máu, tin tức tố mùi rượu cay nồng chui vào trong tuyến thể phản ứng với tế bào đánh dấu, ở lớp da bên ngoài hình thành một ký hiệu hình sư tử, đây là đánh dấu tạm thời, khi tiêm vào adenosine tiêu hao hết sẽ biến mất.
Bạch Sở Niên lật nhân ngư bị giày vò đến mệt mỏi trên giường đối mặt với mình, hai tay chống giường nhìn chăm chú vào đôi môi khép kín của Omega.
Rimbaud thở hổn hển nhìn vào hắn.
Bởi vì động tác quá lớn nên vây cá che đi thân dưới của Rimbaud vểnh lên, trong lỗ nhỏ còn nhét thuốc bông, vết thương một lần nữa khâu lại, còn chưa đến ngày tháo chỉ, tuy rằng kỹ thuật khâu rất tốt nhưng vẫn không thể tránh khỏi lưu lại dấu vết kim châm, máu khô ở chung quanh chỉ khâu kết vẩy màu đỏ thẫm. Bạch Sở Niên quỳ gối từ trên giường lui hai bước, hai tay vịn thắt lưng Rimbaud, cúi đầu hôn lên thân thể bị thương của anh một cái.
Rimbaud im lặng chờ, chờ Alpha buông tay ra, anh đứng dậy xách ba lô lên, dùng đuôi chống đỡ thân thể đứng ở bên giường, giơ tay ấn lên đầu Bạch Sở Niên vỗ vỗ.
Sau đó không nói một lời rời khỏi căn hộ của Bạch Sở Niên, lưu lại mấy tia chớp yếu ớt trên tay nắm cửa, đèn chiếu sáng ở hành lang căn hộ bị nhân ngư làm cho đoản mạch chợt lóe lên lúc sáng lúc tối như tia chớp.
Ngôi nhà trở nên vắng vẻ như bình thường.
Bạch Sở Niên nhàm chán nằm sấp ở mép bể cá, lấy tay khuấy vào mấy con sứa đang phát sáng trong nước, vốn muốn ngủ nhưng cơn buồn ngủ lại hoàn toàn không có, dứt khoát cầm coca nằm ổ vào sofa phòng khách xem phim kinh dị.
Trên bàn trà bày ra một cái hộp rất tinh xảo, lúc trước bên trong là một cái đồng hồ mà chú Cẩm tặng cho hắn vào năm mới, hiện tại bên trong đặt hai viên trân châu cùng mấy phiến vảy cá màu lam.
Bộ phim kinh dị chiếu xong một bộ liên tiếp, ánh mắt Bạch Sở Niên vẫn treo trên hộp đồng hồ xuất thần, rốt cục tới gần hai giờ sáng hắn lấy đi hộp thuốc lá trên bàn trà, đến ngồi trước cửa sổ sát đất, ngậm điếu thuốc gọi điện thoại.
"Lão đại, chú ngủ chưa?"
Hội trưởng Ngôn: "Nói chuyện chính."
Người ở đầu dây bên kia rõ ràng bị tiếng gọi điện đánh thức, âm thanh nói chuyện còn mang theo giọng mũi, hơn nữa bên gối còn có tiếng hít thở ngủ say của một người khác, nghe rất gần.
Bạch Sở Niên: "Ngài đem quyền hạn kho vũ khí của cháu trả lại cho cháu đi, tối nay cháu có việc."
Ngôn Dật: "Chú không có giao nhiệm vụ cho cháu."
Bạch Sở Niên: "Nhiệm vụ hộ tống cũng được, nửa đêm Rimbaud đi công tác, sở cảnh sát cũng không phái cho anh ấy điều tra viên cảnh sát khác đi cùng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!