Chương 30: Khoảnh Khắc Trong Hang Rắn

Năm phút sau, ý thức của tất cả các thí sinh tham gia ATWL đều được truyền ra khỏi phòng thi, thí sinh tử trận trong kỳ thi cũng tỉnh táo lại, trong lòng đầy sợ hãi tháo kính mô phỏng, từ trong căn phòng nhỏ giống như buồng điện thoại đi ra, theo nhóm mà tụ tập đến bãi đất trống trước đó mà họ chờ vào phòng thi, chờ chủ khảo công bố kết quả và cấp bậc số sao xong cuối cùng cũng kết thúc.

Nhất thời mùi hương khác nhau tràn ngập khắp không khí, các đội đứng chật kín sân thể dục, có đội ngũ tiếc hận giận dữ mắng chửi, có đội ngũ ôm đầu khóc.

Lục Ngôn vò đầu dứt tóc kéo lỗ tai ngồi xổm ở góc tường, mặt vùi vào lòng bàn tay thở mà nức nở với Tất Lãm Tinh: "Chỉ là thi mà thôi tôi chết thì chết, tại sao anh lại lộ cấp độ phân hóa của mình ra làm gì, ba tôi sẽ mắng chết tôi mất! Ngoài miệng bọn họ không nói gì nhưng kỳ thật trong lòng đều cảm thấy tôi thực ăn hại, hại anh ở chỗ này bại lộ cấp bậc, ba tôi và ba anh lần này sẽ cho rằng tôi là một con thỏ ngốc, ba tôi khẳng định sẽ hối hận vì chỉ sinh mỗi một mình tôi, oa oa oa..."

1

"Đừng khóc, không sao đâu." Tất Lãm Tinh quỳ một đầu gối xuống, nâng mặt Lục Ngôn lên giúp cậu lau nước mắt: "Tôi không có bảo vệ được em, đây là vì vinh dự đội ngũ, chúng ta là đội hình đủ tư cách, toàn đội được thêm một sao."

"A?" Nghe hắn nói như vậy Lục Ngôn mới dễ chịu hơn một chút, nghẹn ngào đưa mặt vùi trong khăn giấy mà Tất Lãm Tinh đưa tới lau nước mũi, mũi cậu đỏ bừng, trên lông mi còn treo mấy giọt nước mắt lớn.

Lúc Bạch Sở Niên tỉnh lại thấy mình đang dựa vào góc phòng nhỏ, hắn ngẩn người trong chốc lát đỡ lấy ngực mình. Vừa rồi cảm giác trái tim bị xuyên thủng cực kỳ chân thật, sau một thời gian ngắn đau nhức tim ngừng đập,, khoảng trống lưu lại bị cảm giác cô độc cùng cảm giác mất mát lấp đầy.

Hắn tháo tròng kính trong mắt, xoa xoa đôi mắt khô khốc, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, mím chặt môi đẩy cửa phòng ra, lục soát trong mấy căn phòng nhỏ bên cạnh mình, rốt cục cũng tìm được Rimbaud vẫn đang hôn mê trong căn phòng nhỏ phía trước mình.

Bạch Sở Niên phóng thích pheromone trấn an cúi người ôm Rimbaud lên, lúc ôm lên, nhìn thấy trong góc rải rác mấy cái vây và viên ngọc trai nhỏ lấp lánh ánh sáng. Nó là viên trân châu đen có màu lam ánh quang, còn có mấy phiến vảy có màu lam huỳnh quang.

Bạch Sở Niên hậu tri hậu giác lục lọi túi trước ngực đồng phục đội của mình, trong lúc thi nghiêm túc gấp trân châu cùng vảy vào trong túi giấy chỉ là hình ảnh mô phỏng ra, những thứ nhỏ này kỳ thật đều rơi xuống mặt đất phòng Rimbaud.

Hắn cất trân châu cùng vảy vào túi, ôm ngang Rimbaud lên tìm một nhân viên công tác hỏi vị trí phòng vệ sinh, ôm nhân ngư trong ngực chui vào phòng vệ sinh khóa cửa lại, nhặt một miếng giẻ lau sạch sẽ lau bể nước hai lần, sau đó bỏ Rimbaud vào, mở ra một hàng vòi nước để nước lạnh rửa vào người Rimbaud.

Rimbaud đã rời khỏi nước gần 48 giờ, băng dưỡng ẩm trên người gần như khô nước, làn da trắng nõn trở nên khô ráp, mái tóc vàng mềm mại rủ xuống bên má, nhìn Omega có vẻ yếu đuối lại nhu thuận.

Nước lạnh làm ẩm cơ thể nhân ngư, đuôi cá màu sắc ảm đạm sau khi được nước làm ẩm thì lại như lại được tái sinh, vây cá màu xanh lạnh theo dòng nước hơi đong đưa.

Rimbaud buồn ngủ nửa mở đôi mắt ngây ngô ra giơ tay lên kéo nước trên người một chút, chậm rãi đứng lên, uống một ngụm nước lớn chảy ra từ vòi nước.

Bạch Sở Niên nằm sấp bên cạnh bể nước, nâng cằm, nhẹ nhàng sờ sờ tóc Rimbaud: "Vất vả rồi... Chờ một lát nữa tôi sẽ đưa anh đến Bộ y tế Liên minh."

Rimbaud uống đủ nước, quay đầu nháy mắt với Bạch Sở Niên, chỉ vào vòi nước hỏi: "Hen?"

"..." Bạch Sở Niên trượt trân xuống, đứng lên nâng mặt Rimbaud lên quan sát: "Thoái hóa rồi à?"

Quay đầu lại ngẫm lại, trong kỳ thi bởi vì dược tề Accelerant mới cưỡng chế xúc tác Rimbaud đến giai đoạn kỳ trưởng thành, nhưng đó là tình huống hệ thống ba chiều mô phỏng ra, trong thế giới thực, giai đoạn tăng trưởng của Rimbaud vẫn không có gì thay đổi.

2

Rimbaud đợi nửa ngày cũng không đợi được Bạch Sở Niên trả lời, dứt khoát xử lý theo ý cho phép, phập một cái cắn rơi vòi nước ra nhai.

Nước trong đường ống nước phun ra tung tóe dội luôn cả người Bạch Sở Niên, Rimbaud giơ đầu đuôi lên, tích đầy điện ở cửa ống nước đánh ra một mảnh tia lửa điện, cửa ống phun nước lập tức được hàn lại.

Rimbaud quay đầu lại nhìn thoáng qua Bạch Sở Niên, giơ đầu đuôi lên tri kỷ giúp hắn lau nước trên mặt, đem cặn bã vòi nước trong miệng phun vào trong lòng bàn tay Bạch Sở Niên, dùng đầu đuôi chất đống thành hình trái tim.

Bạch Sở Niên tâm tình phức tạp, một tay nâng trái tim mà Rimbaud đưa cho. Rimbaud cuộn người trên vali du lịch được kéo đi đi đến bãi đất trống cùng đội viên đội ngũ của mình hội hợp. Lục Ngôn đang xì mũi nên 'tiện tay' đem luôn trái tim gỉ sắt trong tay Bạch Sở Niên thổi bay.

Bọn họ chờ thật lâu ở bãi đất trống, phía chủ khảo cũng không có ý đi ra nói chuyện, có thí sinh không khỏi nôn nóng ở trong sân ồn ào.

Ồn ào dữ dội nhất phải kể đến đội Phong Tiêu Tiêu Hề.

Đội Phong Tiêu Tiêu Hề là đội ngũ gia tộc cho thuê thợ săn của Gia tộc Linh Đề, hàng năm đều chọn bốn vị tiểu bối đến tuổi tham gia kỳ thi ATWL, nếu đạt được thành tích tốt là có thể ở trong gia tộc nâng cao danh vọng cùng địa vị, sau đó được sản nghiệp gia tộc trọng dụng.

Nhưng điều duy nhất khác với những năm trước là có một Omega Linh Đề được trộn lẫn trong đội ngũ lần này.

Đội Phong Tiêu Tiêu Hề náo loạn rất dữ dội, đội ngũ chung quanh đều không khỏi tự giác nhường một khoảng đất trống để cho mấy vị thiếu gia này đi đường quyền, tất cả mọi người xem náo nhiệt ăn dưa nhìn đại gia tộc ẩu đả.

Omega duy nhất trong đội chật vật ôm đầu cuộn mình trên mặt đất, ba Alpha còn lại đang không ngừng đấm đá vào hắn.

1

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!