Chương 28: Khoảnh Khắc Trong Hang Rắn

Hà Sở Vị kịp thời dùng năng lực J1 Nguyệt thực toàn thần che khuất tầm mắt của ba người, nhưng bậc thang xuống lầu lại bị thi thể đội viên Thức Tỉnh Đế Chế chặn lại, con đường sau lưng cũng bị thi thể của Độ Mặc chặn đứng, nhất thời chỉ có thể lựa chọn một con đường lên lầu này, nhưng bọn họ ở tòa nhà B, bản thể của Xà Nữ Mục ở tầng mười chín, lúc này đã không biết đi đến tầng thứ mấy, những thi thể bị Xà Nữ Mục khống chế này chính là muốn đem bọn họ đuổi tới phụ cận bản thể, để cho bọn họ trở thành mục tiêu giết chóc của Xà Nữ Mục.

Thi thể của bốn thành viên đội Thức Tính Đế Chế vặn vẹo dây dưa với nhau, cuộn thành một đống thi thể cứng ngắc, không phân biệt được cánh tay nào với cánh tay nào, chân nào thuộc về người nào cả.

Hà Sở Vị không dám ngẩng đầu, thậm chí còn không dám mở mắt quá lâu, chung quanh ba người bọn họ phủ đầy ít nhất mười con mắt lơ lửng, tầm mắt ngưng tụ trên người bọn họ như hổ rình mồi.

Tay của thi thể cứng ngắc gắt gao giữ chặt cổ chân và cánh tay của bọn họ, Hà Sở Vị móc ra chủy thủ chiến thuật chém không ngừng vào thi thể đã cứng rắn hóa đá, bọn họ đã bị những con mắt lơ lửng tập trung lại vào một vị trí, rất nhanh Xà Nữ Mục sẽ vọt xuống chính diện giao phong với bọn họ, lấy lực công kích cường đại của quái vật kia, chỉ sợ bọn họ căn bản không có năng lực hoàn thủ.

"Cố Vô Lự, cậu mang Omega đi đi." Hà Sở Vị đem Mạt Thiền ôm trong khuỷu tay đẩy cho Alpha Husky: "Tìm cơ hội xuống lầu cùng những người khác gặp mặt."

Tứ chi Cố Vô Lự cũng bị tay thi thể gắt gao dây dưa, hắn tiếp nhận Mạt Thiền rồi quay đầu lại dặn dò đội trưởng của mình: "Ca nếu không chịu nổi liền nổ súng giết chết chính mình, cũng đừng biến thành như kia mà hù dọa tôi đấy."

"Còn nói nhảm, mau chạy đi!"

Tay thi thể quấn quanh trên người bọn họ toàn bộ bị một cỗ lực lượng mạnh xé rách, Cố Vô Lự cùng Mạt Thiền lập tức rời khỏi chỗ cũ, bóng lưng từ xa xa giao tiếp giữa tòa nhà B và tòa nhà C biến mất.

Khả năng phân hóa J1 của tuyến thể Husky

- Thả lỏng tay: Khả năng li khai, trong một thời gian giới hạn để thoát khỏi tất cả các ràng buộc, phá vỡ các chướng ngại vật.

Hà Sở Vị nhắm mắt tiêm máu khôi phục cho mình, né tránh đống thi thể di động chậm chạp dựa lưng vào vách tường, gõ gõ máy thông tin: "Họ Bạch kia, tôi bảo đội viên của tôi mang Tiểu O đi rồi, việc còn lại giao cho cậu."

Trong tai nghe máy thông tin vang lên một trận âm thanh, Bạch Sở Niên cư nhiên đáp lại.

"Cậu đang ở đâu?"

Hà Sở Vị có chút khó thở: "Cầu thang trái tầng 10 của tòa B."

"Nằm sấp xuống."

"?" Hà Sở Vị sửng sốt một chút, nhưng dưới tình huống khẩn cấp bản năng thúc đẩy hắn phục tùng mệnh lệnh của Bạch Sở Niên liền lập tức nằm sấp tại chỗ.

Lúc này chỉ nghe thấy tiếng ma sát trượt của thang máy, thang máy B1 nhanh chóng leo lên tầng 10, cửa thang máy chậm rãi kéo sang hai bên, bên trong. Hai quả bom dính hấp thụ tường phát ra âm thanh cảnh báo âm nhạc, sau đó phát nổ ầm ầm.

Sóng nổ xen lẫn hỏa diễm phá hủy toàn bộ bức tường đối diện thang máy B1, tường nặng không còn chống đỡ bắt đầu sụp đổ, thi thể của bốn thành viên đội Thức Tỉnh Đế Chế đều bị sóng âm nổ lao ra khỏi tòa nhà, gạch men tường vỡ vụn, bị lực lượng nổ tung bay ra, mảnh sứ sắc bén bắn tung tóe khắp nơi, mấy con mắt lơ lửng bị mảnh sứ vỡ làm mất đi liên hệ với bản thể, dần dần biến thành khối đá hình tròn cứng ngắc rồi rơi xuống trên đống hỗn độn đầy đất.

Hà Sở Vị dựa vào năng lực J1 của mình là Nguyệt thực toàn phần ngăn cản công kích của vụ nổ, thừa dịp cục diện hỗn loạn lúc nổ mà tung người chạy về phía hàng ghế A.

Lục Ngôn và Tất Lãm Tinh canh giữ ba tầng hai thang máy của tòa A cũng không ở lại được nữa. Lục Ngôn sử dụng năng lực J1 Hang thỏ giảo hoạt xuyên qua tầng lầu nhanh chóng leo lên tầng mười của tòa nhà A nơi Bạch Sở Niên và Tất Lãm Tinh đang ở cầu thang A đang dùng dây leo phong tỏa cầu thang.

Giữa ba tòa nhà của viện nghiên cứu khoa học một lỗ hổng thật lớn bị nổ tung ra, từ tầng 10 của tòa B bắt đầu bị nổ ra một cái lỗ, tầng trên và tầng dưới đều bởi vì mất đi chỗ chống đỡ mà chậm rãi rơi xuống gạch ngói lộ ra cốt thép đổ vào trong cột dầm, ánh sáng sớm xuyên thấu qua lỗ hổng nổ khổng lồ này chiếu vào, bên ngoài lỗ hổng chính là biển sâu, sóng biển gầm thét cùng đá ngầm bị sóng biển rửa sạch.

Ánh mặt trời nhạt nhẽo chiếu vào đại sảnh tầng mười, Bạch Sở Niên buông tay cầm một khẩu súng trường SA80, đồng phục đen thuần khiết của đội bị ánh mặt trời nhuộm ra một dải ánh sáng màu mật ong.

Đầu đuôi Rimbaud cuốn lên thanh thép bị nổ tung mà lộ ra tường, sau lưng nghiêng khẩu M25 ra bắn tỉa, đầu ngón tay treo một con đại bàng sa mạc, cùng vị trí đứng của Bạch Sở Niên hình thành góc, kéo dài một đoạn dây súng.

Trong bóng tối của góc tường phía đối diện một người thanh niên chậm rãi đi ra.

Alpha rũ xuống mái tóc dài mềm mại, hai mắt quấn một vòng băng gạc y tế, cằm nhọn sạch sẽ tuấn mỹ, ngoại hình không khác gì thanh niên hai mươi tuổi.

Hắn hơi nghiêng đầu lắng nghe vị trí của hai người đối diện, cảm thụ tin tức tố giương cung bạt kiếm trong không khí, nở nụ cười: "Ta cảm nhận được một loại khí tức độc ác quen thuộc."

Rimbaud rũ mắt nhìn móng tay, lộ ra ánh mắt khinh thường.

Xà Nữ Mục hướng về phía Bạch Sở Niên, khóe môi lộ ra một tia châm biếu không thân thiện: "Ngươi so với lúc đó cao hơn nhiều rồi, tiểu tử. Ta còn nhớ rõ bộ dáng ngươi ngã ở dưới chân ta cuộn mình thành một con mèo nhỏ đáng thương, ôm bàn tay đã bị gãy xương gào khóc, nhưng mà lại không chịu cầu xin tha thứ."

"Bây giờ thoạt nhìn cấp bậc đã cao hơn rất nhiều... Thực sự làm cho ta có một cái nhìn khác đấy."

Người mạnh mẽ hơn nữa bị nhắc tới chuyện nghèo túng khi còn nhỏ cũng khó tránh khỏi sinh lòng xấu hổ, nhưng Bạch Sở Niên lại thờ ơ, cũng không có bị kích thích đến, biểu tình duy nhất của hắn lãnh đạm và bình tĩnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!