Tin tức đánh bại trên loa phát thanh dần dần trở nên thường xuyên hơn, ngoại trừ thông tin thí nghiệm thể số 1513 đánh bại các đội khác ra còn có tin tức Sưu Quỷ Đoàn tiêu diệt đội Di Chuyển Gạch Công Trường.
1
Trong máy thông tin Bạch Sở Niên treo trên tai vang lên một trận tiếng ồn ào, đội trưởng của Sưu Quỷ Đoàn Hà Sở Vị liên lạc với Bạch Sở Niên: "Chúng tôi đã đến tầng 14 tòa C tồi, giữa đại sảnh có một két sắt mật mã, nhập mười hai cái mật mã, các cậu có không?"
Bạch Sở Niên hỏi: "Loại mật mã gì?"
"Trên rương có mười hai màn hình điện tử to bằng nắp chai, sáu hàng hai hàng, ở giữa dùng xà ngang nối liền."
"Cậu dùng một dòng trước, A1-B1."
Tiếng tạp âm trong máy thông tin trầm mặc một thời gian ngắn vài giây, Hà Sở Vị thở phào nhẹ nhõm: "Đèn xanh này sáng lên, hẳn là đúng rồi. Còn những người khác thì sao?"
"Ừm..." Bạch Sở Niên liếm liếm môi: "Điền B1-A1 thử xem."
Chỉ nghe tiếng báo động chói tai ở đầu kia của máy thông tin liên lạc vang lên, ngay sau đó là tiếng bước chân bối rối cùng tiếng Hà Sở Vị chửi thề.
"Tên họ Bạch kia, cậu lấy chúng tôi ra thử mật mã?"
"A, xem ra hai cái nút thang máy không phải là điều khiển lẫn nhau." Bạch Sở Niên xin lỗi cười cười: "Chạy đi, nhiệm vụ trước của chúng tôi có một văn kiện, có nói thí nghiệm thể 1513 này thính giác rất nhạy bén, lúc săn mồi dựa vào tiếng kêu thảm thiết của người khác để phán đoán vị trí đấy, ha ha."
"Đệch! Con bà nhà nó, chờ lão tử đi ra ngoài việc đầu tiên chính là khô máu với cậu!" Hà Sở Vị không còn quan tâm đến việc cãi nhau với Bạch Sở Niên nữa, hét lớn với hai đội viên còn lại bên cạnh: "Đi theo tôi! Nhanh lên!"
Tiếng bước chân nặng nề hoảng loạn vang lên trong máy thông tin, thanh âm khàn khàn kêu thảm thiết xuyên thấu màng nhĩ Bạch Sở Niên, tiếp theo liền nghe thấy Hà Sở Vị gào thét trong máy thông tin: "Văn Tiêu! Phát ngốc cái gì đấy? Mau qua đây!"
"Đội trưởng, đau quá... Tôi không thể di chuyển được... Tôi không nhúc nhích được..."
Hà Sở Vị lập tức quay trở lại đại sảnh, súng trường liên tục bắn hỏa lực áp chế cửa, một tay vác Hạ Văn Tiêu lên lưng mang xuống lầu, thô lỗ giúp hắn tiêm một mũi máu khôi phục.
"Đội trưởng. Tôi thấy, một vòng tròn, với sợi máu... Nhãn cầu bay vào phòng vừa rồi... Không có mí mắt, biết xoay... Nó thấy tôi, đầu tôi đau quá..."
Làn da cánh tay của Hạ Văn Tiêu dần dần lộ ra màu xám cứng ngắc khô ráo, năm ngón tay thậm chí không cách nào uốn cong, Hà Sở Vị đem hắn giao cho Alpha Husky cuối cùng trong đội, đem kim tiêm khôi phục trong đai súng giao cho hắn bảo hắn tiêm bổ sung lượng máu tiêu hao liên tục cho Hạ Văn Tiêu.
Bạch Sở Niên gõ gõ máy thông tin: "Các người ở tầng mười bốn đúng không, trước tiên xuống lầu lên tầng mười đi, theo hành lang chạy về phía tòa nhà B, ở cửa thang máy bên trái chờ ở đó."
Hà Sở Vị cắn răng: "Cậu nghĩ kỹ rồi hã nói chuyện sau đi."
"Không có vấn đề gì, đi đi, trốn trong thang máy."
Bạch Sở Niên vừa đọc một con chip khác vừa liên lạc với Lục Ngôn đang canh gác thang máy ở tòa nhà A ba tầng: "Thỏ con, ấn thang máy trước mặt hai người lên tầng mười, sau đó ấn mở cửa, Tất Lãm Tinh đi ấn một cái khác, mau."
"Rõ!"
Tốc độ đọc chip rõ ràng chậm hơn so với trước, Bạch Sở Niên có tiết tấu gõ nhẹ lên mặt bàn kiên nhẫn chờ đợi, liếc mắt nhìn Độ Mặc một cái: "Cậu còn bao nhiêu thời gian?"
Độ Mặc trầm mặc tính toán: "Bốn phút."
"Được, trước tiên kiểm tra phân bố nhân sự của tòa nhà B cho tôi."
Độ Mặc ở trong đầu điều tra từng tầng, đem trạng thái phân bố nhân viên nói cho Bạch Sở Niên, Bạch Sở Niên gật gật đầu: "Chạy nhanh lên, đi tòa nhà C xem thang máy nào lên tầng mười, sau đó ấn thang máy gần cậu nhất lên tầng ba."
Độ Mặc gian nan nuốt nước miếng.
"Đây là một việc rất quan trọng, cậu sẽ chết một cách có ý nghĩa. Tôi sẽ đưa của cậu lên top 3." Bạch Sở Niên giơ tay lên đầu Độ Mặc, xoa xoa, cong con mắt: "Nếu sợ hãi có thể nhắm mắt lại, ngoan."
Alpha trước mặt này rõ ràng nhìn không điệu, giọng nói ôn hòa thản nhiên lại không hiểu sao có thể mê hoặc lòng người, Độ Mặc bất đắc dĩ nhắm mắt lại, theo hành lang chạy về phía ghế C.
Ghế C tầng mười trống rỗng không một bóng người, ánh sáng cũng có chút mờ mịt, tiếng bước chân giẫm lên đá cẩm thạch sàn nhà có vẻ cực kỳ trống rỗng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!