Chương 12: Khoảnh Khắc Trong Hang Rắn

Tất Lãm Tinh khó hiểu: "Tại sao bọn họ lại phải làm thế?"

Bạch Sở Niên nhìn chằm chằm mặt đất xuất thần, thẳng đến khi tàn thuốc quá dài rơi vào ngón tay khiến hắn tỉnh lại mới nhẹ giọng trả lời: "Thủy tinh tan chảy dưới trọng lực tự nhiên nhỏ vào trong nước hình thành thủy tinh mật độ cao hình giọt nước gọi là nước mắt của Rupert, phần đầu có thể chịu được trọng lượng lớn chèn ép, nhưng phần đuôi thì rất yếu ớt, một loại năng lực bán sinh của nhân ngư chính là như thế, khi anh ấy bị kích thích tiến vào giai đoạn tự chữa bệnh biến thành hình cầu thì không có bất kỳ người nào có thể dựa vào ngoại lực tách ra được, trừ phi cắt đứt đầu đuôi của anh ấy, bạo lực chấm dứt thời kỳ tự chữa bệnh, dùng đau nhức buộc Rimbaud mở thân thể ra."

Nó không phải là một bí mật, rất nhiều tài liệu về người và cá đã viết về khả năng này.

"Không mở anh ấy ra thì làm thí nghiệm như thế nào được, muốn lấy mẫu máu, mẫu dịch cơ thể, đo cực hạn chịu đựng thuốc, lực phá hoại và cực hạn bị thương, cực hạn nhiệt độ cực cao cực thấp, thể lực cực hạn, năng lực cực hạn,... đều cần thí nghiệm thể phối hợp." Bạch Sở Niên bình thản kể lại hạng mục thử nghiệm mà Tất Lãm Tinh chưa từng tiếp xúc, giống như nhớ lại trong bữa cơm tối tối hôm qua mình đã ăn cái gì vậy.

"Hình như anh biết rất rõ?"

"Không phải tất cả mọi người sinh ra đều giống như các cậu đều là thiếu gia đâu." Bạch Sở Niên nhàm chán bóc ra bộ lọc thuốc lá, xé bông bên trong: "Chỉ là một kỳ thi thôi mà cha ruột còn tìm người đến bảo vệ."

1

"Đúng, có người chính là rất may mắn." Tất Lãm Tinh cầm điếu thuốc trong tay Bạch Sở Niên vứt trên mặt đất: "Lục Ngôn chính là vậy, tùy tiện làm trời làm đất tôi đều quen rồi, chú Cẩm cũng suy nghĩ nhiều rồi, không có anh, tôi cũng có thể mang theo Lục Ngôn thắng."

Bạch Sở Niên hừ cười: "Có đạo lý đấy, lúc tôi mười bảy tuổi sao lại không có giác ngộ này nhỉ, tôi lúc đó luôn nghĩ cách trả thù anh ấy, một thời gian thật lâu tôi đều tự hỏi đến khi gặp lại thì nên trả thù anh ấy lại như thế nào."

Trên đường lái xe đến bệnh viện, Tất Lãm Tinh ngồi ở ghế sau ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, Lục Ngôn gối lên đùi hắn cuộn mình ở ghế sau ngủ gật, tai thỏ cụp xuống che đi đôi mắt.

Rimbaud ôm đuôi ngồi xổm ở ghế phụ, cầm đầu đuôi lên thổi thổi và ngậm vào miệng, giống như con người có thói quen liếm hai ngón tay bị cắt đứt để giảm đau.

Bạch Sở Niên lái xe phân ra một bàn tay vươn tới trước mặt Rimbaud, mở lòng bàn tay ra: "Đưa tôi."

Rimbaud ngẩn người một chút, đặt tay lên bàn tay của Bạch Sở Niên.

"Không cần cái này." Bạch Sở Niên nhẹ nhàng nắm chặt tay anh: "Cái đuôi."

1

Rimbaud do dự một hồi lâu, cẩn thận đặt mũi đuôi còn dính nước miếng vào trong tay Bạch Sở Niên.

Tuyến thể của Bạch Sở Niên tiết ra pheromone trấn an, thông qua tuyến thể mồ hôi phóng thích vào lòng bàn tay xuyên vào đầu đuôi Rimbaud.

Rimbaud thoải mái hừ hừ một tiếng, buông lỏng cảnh giác nằm ở ghế phụ nheo mắt nghỉ ngơi. Bạch Sở Niên mở bàn tay ra, cẩn thận quan sát một đoạn đuôi cá đặt ở trong lòng bàn tay, từ cuối cùng hướng lên vị trí dài 10cm có một đường phân giới không rõ ràng lắm, vảy cuối cùng rõ ràng là non nớt hơn một chút, cái đuôi mới này là sau khi cái cũ bị cắt đứt mà lại mọc cái mới ra.

Đối với nhân ngư mà nói, cắt đứt một đoạn đuôi cá dài 10cm, như người bị chém hai chân là đau đớn như nhau, cho dù đuôi cá chỉ cần không cắt đến xương là có thể tái sinh vô hạn, nhưng loại đau đớn tỉnh táo này là cả đời không thể nào quên.

Ba năm trước Viện nghiên cứu 109 phái nghiên cứu khoa học đến mua thí nghiệm thể tác chiến đặc chủng, nói chỉ là quan sát trưng bày, sẽ cung cấp cho thí nghiệm thể môi trường sống tối ưu, mà điều kiện mua hàng bọn họ đưa ra chính là lựa chọn người có đánh giá chiến đấu cao nhất.

Các thí nghiệm thể bởi vậy bắt đầu cuồng chiến kéo dài một tuần, ai cũng muốn rời khỏi tòa nhà giam tối tăm này, bởi vì Viện nghiên cứu 109 hứa hẹn, sẽ gánh chịu tổn thất bởi vì lần này lựa chọn chiến đấu mà chết non, cho nên căn bản không ai ngăn cản trận loạn đấu này thuộc về quái vật sinh hóa này.

Một tuần sau chỉ có Bạch Sở Niên và Rimbaud còn sống trong bể sinh thái trong suốt, nhưng chỉ có Rimbaud còn sống được mang ra ngoài, trước ngực Bạch Sở Niên bị móng vuốt sắc bén của nhân ngư vạch ra một vết thương dài sâu, nội tạng cùng ruột chảy đầy đất, sau khi khâu lại xong, suốt hai tuần hắn đều bị dày vò trong nhiễm trùng lặp đi lặp lại, cuối cùng đành phải bị làm đồ chơi bán cho các phú hào thích chơi trò chơi biến thái với giá thấp.

Thẳng đến khi Lục Thượng Cẩm nhìn trúng năng lực của hắn ở võ đài dưới lòng đất, mua hắn về nhà. Ngôn Dật mang cho hắn một bộ quần áo sạch sẽ, hôm đó vừa vặn là thứ sáu, Lục Ngôn từ trường nội trú tan học trở về, Bạch Sở Niên không đi ra ngoài, trốn ở cầu thang nhìn bọn họ ở trên sô pha phòng khách cùng nhau xem TV.

1

Có điều là xem ra ba năm nay Rimbaud ở Viện nghiên cứu 109 sống cũng không thoải mái như vậy, Bạch Sở Niên cảm thấy tâm khoan dung hơn một chút, lại có chút khó chịu khác thường.

"Đây không phải là anh tự tìm sao." Bạch Sở Niên trong lòng nghĩ, đem đầu đuôi Rimbaud kề sát môi hôn một cái.

6

Trường mẫu giáo cách bệnh viện chỉ có mười lăm phút lái xe, trước khi đến Bạch Sở Niên đi vòng quanh bệnh viện quan sát một vòng, đột nhiên dừng xe, nhìn chằm chằm bọt biển xuất thần trong bồn rửa tay ngoài trời.

Ba người còn lại trên xe cũng bị bọt biển này hấp dẫn ánh mắt, thoạt nhìn tựa như có người chen chúc một đống nước rửa tay lớn sau đó chà xát ra một đống bọt ném vào trong bể nước.

Một lúc lâu sau, bọt biển giật giật một chút, bắt đầu chậm rãi nhúc nhích, ở dưới mí mắt bốn người chậm rãi bò ra khỏi bể nước, sau đó giậm chân bỏ chạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!