Chương 6: Người câm

Bóng dáng cao lớn khôi ngô của Trấn Bắc Vương xuất hiện tại Lê Thanh viện. Hắn khí khái hiên ngang, cất bước như gió.

Vương phi đang nằm nhắm mắt nghỉ ngơi trên tháp, lộc cộc hai tiếng lăn xuống, vội vàng hành lễ.

"Vương gia.."

Trấn Bắc Vương một bên mắt nhìn thấy Thẩm Ngọc đang quỳ rạp trên mặt đất, thân thể thon gầy của y co lại, nhìn đơn bạc đến mức một cơn gió cũng có thể thổi đi.

"Nàng sao lại ở chỗ này?"

Trấn Bắc Vương thuận miệng hỏi.

"A.." Vương phi ấp a ấp úng "Hôm nay là ngày đầu tiên nàng vào phủ, còn chưa phân biệt được tôn ti, thiếp chỉ là dạy cho nàng một chút quy củ."

Đôi lông mày giương cao như núi của Trấn Bắc Vương nhăn lại, uy nghiêm mười phần.

"Dạy quy củ?"

"Ngược lại, nàng làm sao lại chọc vào ngươi?"

"Buổi trưa nàng ta mới rời giường, cũng không biết đến chỗ vương phủ chủ mẫu là thiếp đây hành lễ, thiếp còn chưa hỏi nàng được vài câu, nàng ta liền nói vương gia ân sủng mình, lạnh lùng trừng mắt với thiếp, thiếp tức giận nên mới phạt nàng quỳ ở đó."

Trấn Bắc Vương ánh mắt sáng lên.

"Quỳ tới tận giờ này?"

"Vâng.. Cũng chỉ mới hai ba canh giờ thôi.. mà."

Trấn Bắc Vương không lộ ra biểu tình gì "Còn gì nữa không?"

"Còn có!" Vương phi tiếp tục nói "Nàng ta là người câm! Người họ Thẩm kia sinh ra người câm, lại dám giấu diếm, lừa gạt vương gia."

Trấn Bắc Vương bình tĩnh liếc nhìn vương phi.

"Bản vương biết."

"Vương gia biết?" Vương phi không khỏi kinh ngạc "Vậy tại sao người còn nạp nàng ta làm thiếp? Một người câm sao có thể làm thiếp thất của vương gia được? Không bằng người bỏ nàng ta, đuổi về."

"Chuyện của bản vương ngươi cũng muốn quản?"

Trên người Trấn Bắc Vương bỗng nổi lên sát khí bốn phía, mặc dù hắn không cố ý nhưng hắn từ sa trường gió tanh mưa máu trở về đây, trên người đã có sát khí tích tụ từ lâu, so với sương lạnh còn gai người hơn. Cái liếc mắt lạnh như rơi vào hầm băng làm cho vương phi hoàn toàn khiếp sợ.

"Thiếp.. thiếp không có ý này.."

Trấn Bắc Vương không thèm để ý đến nàng nữa, đi đến bên người Thẩm Ngọc, ôm y lên.

Vết máu trên cằm Thẩm Ngọc bỗng nhiên rơi vào tầm mắt của Trấn Bắc Vương. Trên gương mặt không tì vết của y, vết thương này quả thật quá gây chú ý, giống như một viên ngọc tinh xảo, lại có một vết nứt.

Còn có khoé miệng của y, có chút rách ra, đủ để chứng minh vừa rồi y ở chỗ vương phi đã chịu đựng những gì.

"Rất tốt, đồ vật của bản vương mà ngươi cũng dám đụng."

Thanh âm của Trấn Bắc Vương không lớn nhưng trong giọng nói tràn đầy tức giận, làm cho tất cả mọi người phải rùng mình một cái.

Nhất là vương phi. Đây cũng không phải lần đầu tiên nàng ra tay với thiếp thất của Trấn Bắc Vương, nhưng trước giờ vương gia đều vô tâm không để ý, làm sao biết được mới phạt Thẩm Ngọc quỳ mấy canh giờ đã phải chịu cơn thịnh nộ của hắn.

"Đại Nhu, đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, đồ vật của bản vương nếu có chút thương tổn nào, ngươi có thể trở về hoàng cung rồi đấy."

Trấn Bắc Vương nắm lấy cằm vương phi, trong mắt toàn là sát ý, chăm chú như thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!