Chương 28: Linh lung đầu tử an hồng đậu*

Đêm nay, Thẩm Ngọc phá lệ ngủ đặc biệt an ổn.

Rồi sau đó mấy ngày nữa Thẩm Ngọc tinh thần cũng bắt đầu tốt lên rất nhiều, trước kia không phải là đang hầu hạ Trấn Bắc Vương, thì chính là ở lúc Trấn Bắc Vương phát tiết xong đi, mình nằm ở trên giường bệnh dưỡng thương, Thẩm Ngọc lúc đó coi như là không có một chút nào nhàn rỗi.

Thẩm Ngọc ở trong vạt áo trong cầm ra một viên xúc xắc, bên trong là một viên hồng đậu.

"Hồng đậu sinh nam quốc, Xuân lai phát kỷ chi, Nguyện quân đa thái biệt, Thử vật tối tương tư.**"

Đây là Thẩm Ngọc từ bé thường được mẹ hát thơ ca cho nghe, Thẩm Ngọc sớm đã thuộc nằm lòng, chẳng qua là không biết được hàm nghĩa trong đó, cũng hát không ra.

Khi đó mẹ dỗ y chìm vào giấc ngủ, chính là lặp đi lặp lại hát mấy câu này.

"Đây là điệu hát dân gian của quê hương mẹ, bên kia họ cũng sẽ hát." Mẹ nói.

"Điệu hát là cái gì?"

Còn nhỏ Thẩm Ngọc ra dấu tay hỏi mẹ.

"Nói cho ngươi bây giờ ngươi cũng không hiểu được, sau này sẽ hiểu thôi."

"Kia quê hương mẹ ở đâu?" Thẩm Ngọc lại hỏi.

"Ở phía Nam quốc tên là Vân Mộng một địa phương nhỏ, rất xa." Mẹ ánh mắt nhìn xa xăm: "Mẹ đời này sợ là không trở về được nữa."

Thẩm Ngọc biết, vốn dĩ mẹ và y không phải là người Bắc Vực, mẹ sinh ra ở phía Nam quốc Đại Tĩnh, nơi đó có quê nhà của nàng gọi là Vân Mộng, người ở đó rất giỏi trồng trọt hồng đậu.

Vân Mộng có một phong tục, mỗi người là nam hay nữ vào thời điểm tròn mười tám tuổi, đều sẽ đi lựa chọn cho mình những viên hồng đậu đẹp nhất, làm thành xúc xắc lung linh, đem tên đối tượng mình ái mộ khắc ở phía trên, đối phương nhất định cũng sẽ ái mộ mình.

Vân Mộng chính là một cái tên địa phương xinh đẹp, Thẩm Ngọc cũng muốn được như vậy.

Nhưng mà Thẩm Ngọc còn chưa đủ mười tám tuổi đã phải thay thế tiểu thư gả cho Trấn Bắc Vương.

Vì vậy mẹ trước thời hạn lấy hạt bồ đề làm xúc xắc, đưa cho Thẩm Ngọc.

"Quai Nhi, nếu con may mắn sống sót ra khỏi Vương phủ... gặp được người đáng để giao phó cả đời, liền khắc tên người đó lên đây, người đó nhất định là người yêu của con."

Thẩm Ngọc cẩn thận đem xúc xắc cất ở áo trong ra, giấu như vật quý giá, hôm nay mới lấy ra.

Thẩm Ngọc cầm xúc xắc ngắm nhìn hồi lâu, cái đồ chơi nhỏ này thật sự có sức mạnh thần kỳ như thế sao?

Thẩm Ngọc lắc lư xúc xắc, phía bên trong hồng đậu lăn qua lộn lại, phát ra tiếng vang nhỏ xíu, Thẩm Ngọc cầm lên đao nhỏ do dự rất lâu.

"Mẹ, con không cần tìm, Trấn Bắc Vương không có giống như lời đồn là một ác ma giết người không chớp mắt, hắn còn đối với Ngọc Nhi rất tốt."

Thẩm Ngọc vui vẻ suy nghĩ, y cho tới bây giờ không cảm thấy Trấn Bắc Vương đối xử tệ với mình, mặc dù hắn sức lực lớn, lúc hoan ái có làm y bị thương.

Mình vốn là người của Trấn Bắc Vương, hầu hạ chủ tử vốn là bổn phận của người làm nô tài như y.

Hơn nữa Trấn Bắc Vương còn cho y cẩm y ngọc thực, cũng không cần đun nước bổ củi, so với ở trong phủ Tri phủ, Thẩm Ngọc cảm thấy quá an nhàn.

Nhất là mấy ngày gần đây, Trấn Bắc Vương quan tâm chu toàn mọi thứ, che khuất mặt trời chiếm lấy tâm y.

Là một thiếu niên nhỏ tuổi không rành thế sự, rất dễ dàng bị làm cho cảm động.

"Chỉ cần ta không làm chuyện gì sai, hắn nhất định sẽ đối tốt với ta."

Đang lúc Thẩm Ngọc muốn hạ đao, cửa phòng bị mở tung ra, Trấn Bắc Vương hùng hùng hổ hổ xông vào.

"Ngọc Nhi, bên ngoài tuyết rơi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!