Edit: Tiểu Vũ
- Beta: Vĩnh Nhi
Lễ Khanh trơ mắt nhìn tiểu ma đầu này cầm ngân phiếu nhét vào trong túi mình, giận mà không dám nói gì.
"Ngươi nhìn ta làm gì? Ta là đang giữ hộ ngươi, cũng đâu phải là không trả cho ngươi." Kỳ Ngọc vỗ vỗ ngực nói, "Thật đó." (nghe mùi giống để mẹ giữ tiền lì xì cho sau này mẹ trả)
Lễ Khanh nhún nhún vai, thịt vào miệng sói rồi nào có chuyện nhả ra chứ?
"Ta muốn về nhà."
"Được được, chúng ta đi thôi."
Kỳ Ngọc kéo lấy Lễ Khanh, Lễ Khanh thuận theo tay hắn đứng lên, bỗng nhiễn Kỳ Ngọc thoáng cọ mặt qua, lại còn cắn má cậu một cái, đầu lưỡi còn chạm một chút vào môi!
"Ngươi... sao ngươi lại làm vậy?!"
Kỳ Ngọc liếm liếm môi, nói qua loa: "Bên mép ngươi còn dính vụn bánh quế hoa kìa, ta lau đi giúp ngươi."
"Ngươi nói cho ta là được rồi, dùng miệng lau?"
"Ta cũng đâu có chê ngươi, ngươi lại còn chê ta?" Kỳ Ngọc chẹp miệng thưởng thức, "Ngọt ghê!"
"Bánh quế hoa đương nhiên là ngọt rồi."
Có phải đầu của tiểu bá vương này bị đập vào đâu rồi không? Nói lời vô nghĩa.
"Không đúng, lúc nãy ta ăn cũng không thấy ngọt, mà cảm giác hơi ngấy, chẳng lẽ miếng ngươi ăn ngọt hơn?"
"Nói hươu nói vượn."
Lễ Khanh lười để ý hắn, hắn lại lấy ra một miếng bánh hoa quế từ trong hộp, đưa tới trước mặt cậu.
"Ngươi muốn làm gì?"
"Ngươi ăn thử một miếng nữa đi."
Lễ Khanh không biết hắn lại phát điên cái gì, nhưng vẫn không chống đỡ được sự cám dỗ của đồ ngọt, vội cắn cả miếng vào miệng.
Kỳ Ngọc gấp đến độ giậm chân.
"Nè nè nè! Không phải ăn như vậy! Ăn giống như vừa nãy ý! Chừa lại một chút ở khóe miệng cho ta!"
"Ta... xi (lỗi)."
Lễ Khanh sợ hắn cướp, ngậm hết bánh quế hoa nhai lấy nhai để, nói chuyện cũng ậm ờ không rõ.
Kỳ Ngọc gấp đến đỏ mắt, sợ cậu nuốt xuống rồi thì không còn phần của mình nữa, đầu óc hồ đồ luôn rồi, xông tới đẩy đầu Lễ Khanh xuống, dán môi mình lên, cạy mở môi Lễ Khanh, đầu lưỡi đảo quanh lấy ra một miếng bánh quế hoa nhỏ.
"He he, đấu với ta." Kỳ Ngọc đắc ý nói, "Ngọt thật, ngọt quá! Chính là mùi vị này! Ha ha!"
Lễ Khanh ngây người, quên cả nhai.
"Ngươi..."
"Làm sao? Nhìn dáng vẻ nhỏ mọn đó của ngươi kìa, ta ăn một chút xíu như vậy cũng tiếc, chả bù cho ta đối tốt với ngươi như vậy."
Lễ Khanh ngơ ngẩn: "Nhưng cái đó ta đã ăn vào rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!