Edit: Tiểu Vũ
- Beta: Vĩnh Nhi
"Hỏng rồi, người lạc đâu mất rồi..."
Số lần Lễ Khanh một mình ra ngoài có thể đếm trên đầu ngón tay, đâu giống như hắn, không nơi nào là không đi.
Nghe nói bên ngoài còn có rất nhiều bọn buôn người.
Nếu như bị đám buôn người trói đi rồi, phải nói thế nào với Tống thúc thúc đây?
Có thể còn bị Phụ hoàng và cha nhỏ đánh chết không chừng.
Những điều này vẫn bình thường, nhưng vừa nghĩ đến sẽ không còn được gặp lại tiểu mít ướt nữa, so với việc bị đánh mông hắn còn khó chịu hơn.
Kỳ Ngọc kéo một người đi đường hỏi: "Này! Ngươi có nhìn thấy một đứa trẻ, cao hơn ta một chút, gầy gầy, trắng trắng, còn hay khóc."
"Không thấy không thấy..."
Ở nơi phố phường phồn hoa nhất, ai sẽ chú ý đến một đứa trẻ chứ?
Ngược lại có những ánh mắt không có ý tốt đang quan sát Kỳ Ngọc chạy khắp đường lớn tìm một đứa nhỏ, chỉ là bọn họ vừa thấy hắn một thân chỉ vàng sợi bạc, ngọc bội túi thơm leng keng vang lên, cho dù có lòng tham cũng phải thu hồi lại.
Đừng nói tới bắt cóc, sợ là nhân vật đến gần một chút thôi cũng khó giữ được đầu.
Kỳ Ngọc vẫn luôn tràn ngập tự tin, nhưng lúc này đã hoảng sợ rồi.
Hắn nghĩ, mỗi lần mình lừa Lễ Khanh đều thành công, nếu như người xấu dụ bắt cậu, chẳng phải sẽ chạy theo người ta luôn sao?
Cậu ngốc như vậy, lại không được lanh lợi cho lắm, bị người khác khi dễ cũng chỉ biết khóc.
Vừa nghĩ đến cậu sợ đến nỗi khóc thét lên, Kỳ Ngọc càng thêm hoảng hốt.
"Mít ướt ngốc, sao người không biết đứng im tại chỗ đợi ta chứ? Chạy loạn làm cái gì?"
"Bây giờ lạc mất rồi, đáng đời!"
"Tiểu mít ướt ngươi ở chỗ nào? Bị kẻ khác uy hiếp rồi, nếu không thì hô lên đi!"
"Đợi ta bắt trở về, xem ta có buộc ngươi lại bên mình không!"
"Mít ướt ngốc, mít ướt ngốc, mít ướt ngốc, mít ướt ngốc...."
...
Kỳ Ngọc chạy loạn trên phố, gấp đến độ mồ hôi đầm đìa, sức lực nhiều hơn nữa cũng đã hao mòn dần rồi, đặt mông ngồi lên phiến đá bên đường, như người mất hồn, nhưng hắn thoáng nhìn thấy bóng dáng nhỏ của Lễ Khanh, trên một chiếc xe bò phía trước.
Ánh mắt Kỳ Ngọc lại lóe lên lần nữa, xông qua, bắt được Lễ Khanh.
"Ngươi chạy đi đâu? Không phải bảo ngươi ở nguyên tại chỗ đợi ta sao?! Tại sao phải chạy khắp nơi, hại ta không tìm được ngươi!"
Kỳ Ngọc trách mắng một trận đổ xuống đầu, hốc mắt bản thân cũng đỏ hồng.
Lễ Khanh bị hắn tóm tay phát đau: "Ngươi làm ta đau..."
"Đáng đời!"
"Ngươi đâu có bảo ta đợi ngươi, là ngươi tự mình chạy đi cướp tú cầu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!