Edit: Tiểu Vũ
- Beta: Vĩnh Nhi
"Tiểu mít ướt, ngươi không thể nuôi nó lớn chỉ bằng cách ôm nó được, ngươi phải cho nó ăn."
Lễ Khanh nghĩ thấy cũng đúng, hỏi: "Vậy ta mang cơm của ta cho nó nhé."
"Không được!" Kỳ Ngọc phản đối, "Nó ăn của ngươi rồi, ngươi làm sao mà lớn được?"
Đợi lúc Kỳ Ngọc ngăn cản xong thì đã muộn, Lễ Khanh tự chia đồ ăn của mình ra một nửa thả vào trước mặt cục tròn trắng.
Nhưng sau khi vật nhỏ ngửi ngửi lại không có chút hứng thú nào, hất đầu nhỏ qua một bên.
"Ngươi xem, ta đã nói rồi đồ ăn mỗi ngày của ngươi toàn đồ chay, ngay cả chó cũng chê khó ăn."
Lễ Khanh hừ hừ liếc hắn một cái.
"Ngươi nghe ta đi, làm gì có con chó nào thích ăn rau xanh? Nó phải ăn thịt!"
"Ta không có thịt." Lễ Khanh nghiêng đầu nhìn về phía Kỳ Ngọc.
Kỳ Ngọc dựng thẳng lưng, vội nói: "Ta cũng không có thịt cho nó ăn, chính ta ăn còn chưa đủ no đâu! Cha nhỏ không cho ta ăn quá nhiều."
"Vậy phải làm sao bây giờ?"
Lễ Khanh rầu rĩ, mắt thấy Tiểu Trư không ăn không uống thì không ổn, nó sẽ bị đói chết mất.
"Có ta ở đây, còn sợ không có thịt ăn?" Kỳ Ngọc vỗ vỗ ngực.
"Vậy ư, ngươi còn có thể đi săn?"
Kỳ Ngọc nhảy lên vỗ đầu cậu: "Ta tự có biện pháp, đồ mít ướt ngốc!"
Nhóc cao nghe thấy tiếng bàn của mình bị đá, theo bản năng che mặt đứng dậy.
"Nè! Thức ăn mặn của ngươi đâu! Cho ta một phần."
Nhóc cao lấy từ trong hộp cơm ra một miếng chân giò ngâm tương.
"Điện hạ mời từ từ dùng bữa..."
Kỳ Ngọc gãi gãi đầu, nhóc cao nghe lời biết điều như vậy, hắn cũng không tiện đánh nó, chỉ lấy chân giò ngâm tương đi.
Nhóc cao thở phào nhẹ nhõm, may mà hắn thông minh, đã chuẩn bị thêm một phần, như vậy khi bị cướp vẫn có miếng ăn.
"Ngươi vẫn còn à?" Kỳ Ngọc từ sau đầu ló ra, "Vừa hay, nhà ta có thêm một miệng ăn."
Một miếng chân giò ngâm tương khác của nhóc cao cũng không cánh mà bay.
Tiểu Trư được cho một miếng chân giò, lập tức thích thú, vẫy cái đuôi nhỏ, ôm chân giò gặm, đáng tiếc răng nó chưa mọc hết, hì hì hục hục nửa ngày cũng chỉ gặm được một chút thịt.
"Ăn đi ăn đi!"
Lễ Khanh ở bên cạnh nhìn nó gặm chân giò, còn vui hơn chính mình được ăn.
Hai mắt cậu tỏa ra lấp lánh, càng nhìn cục tròn nhỏ càng yêu thích, thức ăn của bản thân chỉ ăn mấy miếng.
Cuối cùng cũng gặm hết thịt trên chân giò, Tiểu Trư quay đầu cọ vào tay Lễ Khanh đòi ăn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!