Chương 258: Phiên ngoại 17: Năm tuổi (6)

Edit: Tiểu Vũ

- Beta: Vĩnh Nhi

"Tiểu mít ướt." Kỳ Ngọc vừa kéo quần vừa nói, "Buổi chiều chúng ta ra ngoài chơi không? Cả ngày buồn bực ở học đường thật chẳng thú vị gì cả."

"Buổi chiều lão phu tử còn giảng bài mà."

Kỳ Ngọc phản đối: "Trốn đi là được."

"Không, ta phải nghe giảng, sau đó ta muốn chuyên tâm học hành."

Từ trước đến nay Lễ Khanh chưa từng trốn học, những gì lão phu tử nói trong giờ học một chữ cậu cũng không dám bỏ sót.

"Giờ học của lão đầu cổ hủ kia nghe có gì hay." Kỳ Ngọc quả thực không hiểu, "Lẽ nào còn vui hơn cả chơi với ta hay sao?"

Lễ Khanh còn nhỏ, nhưng suy nghĩ lại trưởng thành, nói đâu ra đấy: "Không phải, ngươi không nghiêm túc nghe giảng, sau này chỉ có thể làm một nam nhân lỗ mãng một chữ cũng không biết."

"Ha ha ha ha!" Kỳ Ngọc cười lớn càn rỡ.

"Ngươi cười cái gì?" Lễ Khanh cảm thấy hắn đang chê cười mình.

"Ai nói ta không biết chữ? Chẳng qua là ta chê giờ học của lão đầu cổ hủ quá đơn giản, một quyển Thiên tự văn* lật qua lật lại, ta nghe đến chán rồi."

*Thiên tự văn () là một bài thơ dài của Chu Hưng Tự sáng tác vào thời Nam Lương (502 - 557), được tạo thành từ chính xác 1000 chữ Hán không lặp lại, sắp xếp thành 250 dòng bốn ký tự và được nhóm thành bốn khổ thơ có vần điệu dễ nhớ. Tác phẩm này cùng với Tam tự kinh, Bách gia tính là những bài học vỡ lòng của học sinh Trung Quốc trong nhiều thế kỷ.

Lễ Khanh xùy một tiếng, nói: "Nói cứ như ngươi có thể nhớ thuộc lòng vậy."

"Ai mà chả thuộc." Kỳ Ngọc tùy tiện đáp.

"Ngươi khoác lác, ngươi có thể thuộc được 10 câu, ta coi như ngươi thắng."

Hắn mới đến lớp mấy ngày? Lễ Khanh quyết không tin.

Kỳ Ngọc bỗng nổi lên hứng thú: "Thắng rồi có phần thưởng gì không?"

"Còn muốn thưởng?"

"Dĩ nhiên, ngươi đang đánh cược với ta, đương nhiên phải có đặt cược."

Lễ Khanh nhíu mày thanh tú, nói: "Vậy ta không cá cược với ngươi nữa."

"Không được! Đã bắt đầu rồi." Kỳ Ngọc cố chấp kéo tay cậu nói, "Như vậy đi, ta cũng không cần tiền của ngươi, nếu ngươi thua thì ta sẽ hôn ngươi một cái."

"?" Lễ Khanh trừng lớn hai mắt, "Ngươi hôn ta làm gì?"

Câu hỏi này là hỏi Kỳ Ngọc.

Hôn cậu ta làm gì?

Dù sao lúc phụ hoàng ở cùng một chỗ với cha nhỏ, cha nhỏ thường bị phụ hoàng lén gặm một cái, sau đó liền thấy phụ hoàng vui vẻ đắc ý giống như đạt được gian kế, có lẽ việc này cũng không xấu.

"Ta cũng không biết." Kỳ Ngọc lắc lắc đầu nói, "Dù sao vừa nhìn thấy ngươi ta liền muốn gặm ngươi mấy cái."

"Không được." Lễ Khanh cự tuyệt, "Cha ta nói không thể làm như vậy với người ngoài."

"Ta là người ngoài sao?"

"Hử?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!