Edit + Beta: Vĩnh Nhi
Da thịt Thẩm Ngọc trầy xước, Trấn Bắc Vương dùng ngón tay trỏ vuốt một giọt máu trên người y, đầu lưỡi đỏ thắm liếm sạch máu mỹ nhân.
"Ha..."
Trấn Bắc Vương phát ra âm thanh hưởng thụ.
Bản tính khát máu, lúc này lại nếm được mùi vị tanh ngọt ngai ngái, hai mắt hơi đỏ thẫm, biến thành một con sư tử nổi điên.
Thẩm Ngọc bị treo ở trên cao, tư thế này càng dễ dàng hơn cho Trấn Bắc Vương mạnh mẽ xâm nhập.....
Lần này, Trấn Bắc Vương chỉ chơi đùa một canh giờ, nhưng so với trước kia càng muốn điên cuồng hơn, mang theo tức giận tùy ý xâm phạm, làm Thẩm Ngọc thương tích khắp người.
Phát tiết xong, Trấn Bắc Vương mặc y phục vào, cũng không quay đầu nhìn lại liền đi, không ngủ qua đêm ở viện tử của Thẩm Ngọc.
"Lách tách..."
Vết thương nơi tư mật của Thẩm Ngọc chảy ra máu, thẳng theo bắp đùi trượt xuống, nhỏ giọt xuống đất, tóe ra một đóa kiều diễm giống như lửa hoa.
Thẩm Ngọc giật giật thân thể, giờ có giãy giụa cũng phí công, huống chi hiện tại y không còn một chút sức lực nào nữa.
Lúc thấy Tống Thanh bước vào, Thẩm Ngọc vốn không thích để người ngoài nhìn thấy thân thể mình, muốn che giấu nhưng lại không động đậy được.
"Đừng động, ta thả người xuống."
Tống Thanh mặt không biểu tình như cũ, hắn giống như một người máy chỉ nhất nhất vâng theo mệnh lệnh của Trấn Bắc Vương.
Vải lụa trói tay Thẩm Ngọc được Tống Thanh cởi xuống, y rơi vào lồng ngực của Tống Thanh, Tống Thanh lại nhẹ nhàng bế y đặt lên trên giường.
"Ta giúp người bôi thuốc."
Tống Thanh vừa nói vừa bưng đến một chậu nước, dùng khăn ướt từ từ lau chùi vết thương trên người y, mỗi lần chạm một cái, hắn cũng có thể cảm nhận được thân thể Thẩm Ngọc hơi run rẩy.
Lúc bôi thuốc đến nơi tư mật, Thẩm Ngọc khó khăn bắt lại cổ tay hắn, ngăn cản không cho hắn tiếp tục.
"Yên tâm, Vương gia nếu đã phân phó ta chăm sóc cuộc sống thường ngày của người, cũng sẽ không trách tội ta chạm vào người."
Thẩm Ngọc bất động, vẫn gắt gao giữ lấy cổ tay Tống Thanh.
Y không biết mình quật cường thế để làm gì, rõ ràng khắp người đều là vết nhơ, trở thành tính nô mặc người hành hạ, có lẽ y không muốn lại có một người nữa chạm vào mình.
Y quá dơ bẩn.
"Được rồi, người tự bôi đi."
Tống Thanh cũng không kiên trì nữa, đi qua một bên quay đầu nhìn qua chỗ khác, để lại cho Thẩm Ngọc một ít không gian.
"Người có phải đã đoán ra rồi không, mấy nữ nhân trước kia của Vương gia, đã chết như thế nào?"
Tống Thanh đưa lưng về phía y, vẫn nói chuyện.
Thẩm Ngọc theo thói quen gật đầu, mặc dù Tống Thanh cũng không có nhìn y.
"Thế nhưng người đã đoán lầm rồi, các nàng không phải bị Vương gia hành hạ chết, Vương gia đối với các nàng... không ác một phần mười so như đối với người."
Tại sao lại vậy chứ?
Thẩm Ngọc nằm ở trên giường suy đoán.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!