Do Vi chưởng quầy phân phó, phòng bếp nhỏ bên này trống rỗng, không có tiểu nhị đến. Đây là lần đầu tiên Thạch di nương đến Yến Xuân lâu nên không biết đường, mò mẫm đụng phải nơi này, nhìn thấy có bóng người ở đây, liền định đến hỏi một chút.
A Lê đưa lưng về phía này, tóc chỉ đơn giản búi thành một búi, nghiêng nghiêng cắm một cây trâm gỗ đào, nhìn cực kỳ mộc mạc. Vì còn phải chạm vào khói dầu nên nàng cũng không mặc xiêm y gì đẹp, một bộ váy dài vải thô màu xanh nhạt, do chính Phùng thị tự tay cắt may.
Phùng thị vốn đã làm hạ nhân mấy chục năm ở Tiết gia, dù sao nhà giàu nhà cao cửa rộng, tay nghề của tú nương bên trong còn tốt hơn tú lâu, bà cũng học được không ít, làm ra bộ xiêm y có kiểu dáng mới lạ và xinh đẹp, đường may tỉ mỉ, vừa vặn phác họa được thân hình của A Lê, vòng eo không đầy đặn, thon thả đẹp mắt.
Từ sau khi vào cửa Hầu gia, Thạch di nương vẫn luôn cố gắng bồi bổ thân thể, muốn sớm sinh con nối dõi để ổn định địa vị, ngang tàng mấy tháng như vậy, trên cánh tay đã đẻ ra rất nhiều thịt, nhưng bụng vẫn không có động tĩnh gì. Tính tình nàng ta vốn không tốt, điêu ngoa ghen tị, đặc biệt là không muốn gặp cô nương có tướng mạo và dáng người xuất sắc hơn mình, trước kia ỷ vào mình có một ca ca hoành hành bá đạo, hiện tại ỷ vào có một phu quân có quyền lực, Thạch di nương liền thu tính tình bá đạo của nàng ta lại.
Loanh quanh một lúc lâu khiến nàng ta cảm thấy tức giận cực kỳ, lại bắt gặp A Lê trông rất dễ bắt nạt, ngón tay mảnh khảnh của Thạch di nương vừa nhấc lên, dựng thẳng mắt hô một câu, "Ê! Tiểu nha hoàn kia!"
A Lê không nghe thấy nên không để ý, nàng cúi đầu vỗ vỗ nếp gấp trên làn váy, cất bước định đi về phía phòng bếp.
Thạch di nương hít sâu một hơi, cảm thấy mình bị khiêu khích, vội vàng chạy về phía trước hai bước kéo tay áo A Lê, "Ngươi không có lỗ tai à, gọi ngươi đấy, cố ý à?"
Nàng ta trang điểm kỹ lưỡng, đôi môi mỏng bôi son cực dày, nhìn một cái liền biết là người không dễ chọc, có chút không tử tế, có chút hung dữ.
A Lê bị ngu ngơ khi nàng ta túm một cái, quay đầu lại mới biết người tiến vào, nàng không rõ nguyên nhân, nghi hoặc nhìn Thạch di nương nắm lấy tay nàng.
Tiết Duyên lúc nãy đã dặn dò nàng, khi ra ngoài, nếu như chàng không ở bên cạnh, có bất kỳ người lạ nào nói chuyện với nàng thì không cần để ý, nhanh chóng rời đi. Nhưng những ngày trước đây, Phùng thị và Tiết Duyên, Tiểu Cà Lăm và Hồ An Hòa luôn bên cạnh A Lê chưa từng rời đi, luôn có một người ở bên cạnh nàng, đây là lần đầu tiên A Lê gặp tình trạng như bây giờ.
Thạch di nương thấy nàng không nói lời nào, cơn tức càng thịnh hơn, híp mắt nói, "Đang nói ngươi đấy!"
A Lê bị hoảng sợ trước bộ dạng hung dữ của nàng ta, nàng chớp mắt mấy cái, không biết nên nói gì với Thạch di nương, nàng cũng không muốn nói chuyện với nàng ta nên đã khách khí nở nụ cười, sau đó đẩy tay trên cánh tay ra, xoay người muốn rời đi.
A Lê sinh ra đã là người dịu dàng thanh tú, trắng nõn tinh xảo, đôi lúm đồng tiền ngọt ngào khiến người ta cảm thấy thích thú, khi nàng cười, ánh mắt cong cong, người kiêu ngạo ương ngạnh như Thạch di nương cũng bị lắc con mắt một chút. Nhưng khi định thần lại, trong lòng nàng ta cảng tức giận hơn, Thạch di nương hừ lạnh một tiếng, khẽ mắng một câu, "Cái con quyến rũ kia."
A Lê không nghe thấy, nhưng nàng không ngốc, thấy người tới là Thạch di nương không tốt nên lui về phía sau một bước, chạy bước nhỏ muốn đi tìm Tiết Duyên.
Thạch di nương nhanh tay nhanh mắt, lần thứ hai nắm lấy cánh tay của A Lê, nàng ta sơn móng tay vừa nhọn vừa bén, màu đỏ au, A Lê rủ mắt nhìn thoáng qua, định hất đi, nhưng không di chuyển được. Thạch di nương không quên sự phân phó của Hầu Tài Lương, đuôi lông mày nàng ta nhướng lên, giọng điệu sắc bén, "Ê, có thấy vị công tử họ Hồ không? Ta thấy hắn đi về phía này, nhưng tìm nãy giờ chẳng thấy đâu, ngươi dẫn đường cho ta đi."
A Lê cảnh giác nhìn nàng ta, mím môi nói, "Ngươi buông ta ra."
Thạch di nương trừng mắt, "Ta không buông ra thì sao? Yến Xuân Lâu thật đúng là không hổ danh là tửu lâu lớn nhất trong phạm vi một trăm dặm này, ngay cả phục vụ chạy bàn mà cũng có tính tình như vậy, chờ ta đi tìm lão gia nhà ta, rồi sẽ bán ngươi đi!"
Bản tính của Thạch di nương chính là mạnh mẽ và ngang ngược như thế, nhưng trong bụng lại chẳng có mấy thông minh, nên khi uy h**p người khác thì đơn giản và thô lỗ.
A Lê chưa từng thấy người nào vô lý như nàng ta.
Sức tay của Thạch di nương khá lớn, cực kỳ bất mãn hướng về phía A Lê nói, "Thế nào, không biết nói à?"
A Lê bị nàng ta đả thương, cũng sốt ruột, vung mạnh tay lên, xoay người chạy vào phòng bếp, gọi một tiếng, "Tiết Duyên!"
Nghe cái tên này, trong lòng Thạch di nương khẽ động, theo bản năng đi về phía trước, nhưng gót chân còn chưa rơi xuống đất thì bả vai đã bị người đè lại. Nàng ta quay đầu lại, bắt gặp gương mặt vô cảm của Vi Thúy Nương, giọng điệu lạnh lùng của mỹ nhân lạnh lùng như ánh mắt nàng ấy, gằn từng chữ nói, "Đến địa bàn của ta giương oai, ai cho ngươi lá gan này?"
Thạch di nương cảm thấy xương cốt của mình như sắp vỡ vụn, nàng ta cố gắng tránh ra, lui về phía sau, lớn tiếng hỏi, "Ngươi là ai?"
Vi Thúy Nương khoanh tay đứng, mặc chiếc váy dài màu hồng càng thêm xinh đẹp, hất cằm nói, "Những lời này là ta nên hỏi ngươi mới đúng. Bếp là nơi quan trọng, không cho người không phận sự vào, ngươi điên cuồng chạy vào, còn dám lên tiếng, ta hiện tại không cầm gậy đánh ngươi ra ngoài là do thấy ngươi là nữ nhân, đừng có ở đó mà không biết nặng biết nhẹ."
Thạch di nương tức giận đến mức ngực phập phồng lên xuống, ngươi ngươi một lúc lâu mà vẫn không nói ra lời.
Tất cả đều đi theo con đường tươi sáng, nhưng hàng thật, vừa nhìn là biết liền.
Vi Thúy Nương có dáng người cao gầy, khí thế khiếp người, nhưng trong đôi mắt như đang giấu dao, Thạch di nương thiếu tự tin, trong lòng yếu ớt, không thể lộ ra sự lưu manh vừa rồi được nữa. Nàng ta nắm chặt tay bên người, nhìn thấy Vi Thúy Nương sắp không kiên nhẫn nữa thì phất tay muốn đuổi người, mới rống lên một tiếng, "Ngươi đừng làm càn, nếu lão gia nhà ta biết thì sẽ áp giải ngươi vào đại lao đấy!"
Vi Thúy Nương có chút hứng thú nhìn nàng ta, "Lão gia nhà ngươi là ai?"
Thạch di nương cắn răng nói, "Lão gia nhà ta họ Hầu."
Vi Thúy Nương "Ồ" một tiếng, nói, "Hầu Tài Lương Hầu đại nhân, có nghe thấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!