Chương 48: (Vô Đề)

Bộ dạng Hồ An Hòa thật sự quá thê thảm, rốt cuộc Tiết Duyên không nhẫn tâm mắng hắn nữa, túm tay áo kéo vào phòng.

Trước khi vào cửa, Tiết Duyên cúi đầu uy h**p, "Che kín khuôn mặt của ngươi lại, đừng làm A Lê sợ."

Hồ An Hòa nức nở nói đồng ý, Tiết Duyên hài lòng gật đầu, chỉ chỉ vào cửa phòng bếp, "Ngươi ở đây chờ một chút, ta đi pha ấm trà, lát nữa cùng vào."

"Được." Hồ An Hòa né tránh của ánh mắt chàng, nhỏ giọng hỏi, "Nhưng có thể nấu cho ta chút cơm ăn được không? Ta đói."

Tiết Duyên hít sâu một hơi, mắng một câu "Phiền phức quá", quay đầu đi vào phòng bếp, không để ý tới hắn nữa. Bụng Hồ An Hòa kêu ùng ục, nhưng hắn không dám chọc Tiết Duyên nữa, chỉ có thể dựa vào góc tường âm thầm chịu đựng, nghĩ lát nữa đi xin A Lê.

Nước nóng đã sớm chuẩn bị xong, pha một bình trà cũng không tốn bao nhiêu công sức, Tiết Duyên nhanh chóng bưng bình đi ra, hai người cùng nhau vào nhà.

Bên ngoài gió lạnh thổi, nhưng bên trong ấm áp, nơi nhỏ bày biện nhiều đồ gia dụng, nhưng sắp xếp ngăn nắp, không lộn xộn. Ở góc tường treo một chậu lan treo viền bạc xanh tốt, sinh sôi nảy nở, đẹp mắt.

Hồ An Hòa thầm hít hai cái, trong lòng nghĩ, ngươi xem người ta kìa, người đó đó mới gọi là nhà đấy.

Trên vai A Lê khoác một áo khoác ngoài, đang quỳ gối ở đầu giường chọc thỏ, nàng không nghe thấy âm thanh, nhưng nhìn thấy bóng dáng trên mặt đất từ xa đến gần, liền biết là Tiết Duyên đã về. A Hoàng mệt đến mức gật đầu, A Lê xoa xoa mông nó, ôm nó vào cái giỏ nhỏ, vui mừng quay đầu lại muốn nói chuyện với Tiết Duyên thì lại bắt gặp khuôn mặt Hồ An Hòa giống như bị mèo cào.

A Lê chớp mắt mấy cái, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng.

Hồ An Hòa cố gắng dùng tay áo vạt áo che cổ, nhưng vẫn lộ ra một nửa, khuôn mặt vẫn tái nhợt sau khi sợ hãi, tư thế rất buồn cười, giống như vai nam trẻ trong hí kịch.

A Lê đứng dậy xuống đất, đến gần đánh giá hắn một vòng, nhẹ giọng hỏi, "Sao lại thành như vậy, có người bắt nạt ngươi sao?"

Giọng của A Lê thật trọng, sợ làm hắn sợ hãi, vành mắt Hồ An Hòa đỏ lên, sự bất bình của hắn càng trở nên mãnh liệt hơn, há miệng muốn kể khổ. Tiết Duyên rót cho hắn một ly nước, rồi kéo A Lê ngồi sang một bên, nghe Hồ An Hòa khoa tay múa chân kể lại hết toàn bộ sự việc.

Không hổ là người đã đọc sách thánh hiền, nói gì cũng như khóc than, khiến người ta cảm thấy như lạc vào cảnh giới kỳ lạ.

Tiết Duyên trong lòng nghĩ, lúc trước không nên nói Hồ An Hòa là người ngốc, ăn nói vụng về, chỉ bằng tài ăn nói của hắn thôi, nếu đến dưới cầu vượt kể chuyện, về sau tuyệt đối là một người nổi tiếng trong tương lai.

Nói xong lời cuối cùng, Hồ An Hòa lấy mu bàn tay dụi khóe mắt, "Thật đáng tiếc khi đó ta còn đồng tình với nàng ta, sự thật lòng đó đều cho chó ăn rồi, đó chính là nữ ma đầu."

A Lê cắn môi cùng Tiết Duyên liếc nhau, thở dài, nàng dịu dàng an ủi Hồ An Hòa vài câu, thấy hắn vẫn còn nức nở, nàng thực sự không biết nên nói gì, liền đứng dậy đi vào lấy thuốc trị thương trong tủ đưa cho Tiết Duyên, dặn dò, "Chàng lau cho hắn đi, vết thương tuy nhỏ, nhưng cũng không nên để lại sẹo."

Tiết Duyên gật đầu, nói được.

Hồ An Hòa cảm động, hốc mắt lại có chút ửng hồng.

A Lê bị hoảng sợ, vội vàng xua tay nói, "Ngươi đừng khóc, đừng khóc." Nàng xoay người đi lấy một cái áo dày mặc vào, dịu dàng nói, "Ta đi lấy cho ngươi chút đồ ăn, chưa ăn cơm chiều có đói bụng không?"

Hồ An Hòa hai tay cầm ly, bả vai co rụt giống như một chú chó nhỏ, liều mạng gật đầu, "Ta đói."

A Lê cười.

Tiết Duyên bưng một ngọn nến muốn đưa nàng đi, A Lê lắc đầu từ chối, nhỏ giọng nói, "Chàng vẫn nên ở lại cùng hắn đi, khuyên nhủ nhiều một chút. Bánh chẻo ăn lúc tối còn lại một ít, ta đi nấu, sẽ xong nhanh thôi."

Tiết Duyên nhìn Hồ An Hòa đang nằm trên bàn, đau đầu ấn thái dương, chàng khép cổ áo A Lê lại, nói, "Làm đại là được rồi, nàng đừng để bị lạnh, hắn không kén ăn đâu, không cần quá cầu kỳ." Nói xong, lại xách lỗ tai A Hoàng lấy nó ra, vỗ vỗ mông nói, "Đừng ngủ nữa, đi chung với tỷ tỷ đi."

A Lê cười ầm ĩ, "Chàng la nó làm gì, lát nữa nó sẽ làm ầm lên, buổi tối lại không chịu ngủ đấy."

Tiết Duyên nói, "Ta chính là nhìn không thuận mắt cái bộ dạng lười biếng của nó."

A Lê đẩy chàng một cái, không nói nhiều nữa, mang A Hoàng ra cửa.

Hồ An Hòa chứng kiến mọi chuyện, cảm thấy trái tim vốn đã bị tổn thương của mình giống như bị thương nặng hơn một chút, hắn lại nghĩ về nữ nhân điên cuồng mạnh mẽ mà hắn gặp lúc chạng vạng, "Shhh" một tiếng, cảm thấy hình như cổ mình càng đau hơn.

Tiết Duyên xoa xoa cổ tay đi qua, khớp xương kêu răng rắc, Hồ An Hòa lấy lại tinh thần từ trong đả kích, không thể tin nhìn chàng, "Ngươi……Ngươi muốn làm gì?"

Tiết Duyên mắng một câu, ấn đầu hắn để hắn nằm sấp trên bàn, rồi kéo xiêm y trên vai xuống, lạnh lùng nói, "Bôi thuốc!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!