Chương 47: (Vô Đề)

Hồ An Hòa chậm chạp đứng thẳng lưng, "ừm" một tiếng.

Vi Thúy Nương nhướng mày, cam chịu nói "Vậy được được", sau đó liền lấy túi tiền to từ trong tay áo, "Cộp" một cái ném lên bàn làm việc. Hồ An Hòa cúi đầu nhìn chằm chằm vào túi tiền màu san hô có thêu hình những con bướm, trong lòng thì thầm "Có tiền thật tốt".

Hắn vươn tay nhẹ nhàng bóp bóp, cảm giác no nê bên trong khiến tim hắn lỡ nhịp, Hồ An Hòa nuốt một ngụm nước bọt, hỏi, "Sao cái này lại có giá ba lượng bạc?"

"Ba lượng sáu đồng." Vi Thúy Nương hơi mất hứng, nhíu mày lạnh lùng nói, "Ngươi đừng nhớ tới tiền của ta trước, viết xong lá thư mới là chuyện chính đáng, bằng không, ngươi một văn cũng không có đâu."

Hồ An Hòa "Ồ" một tiếng, ngơ ngác như khúc gỗ ngồi xuống, lấy giấy gấp trong túi ra, trải trên mặt bàn.

Trong lòng hắn lẩm bẩm, sao khoảng cách giữa nữ nhân này và nữ nhân khác lại lớn như vậy?

Tính tình A Lê thì dịu dàng êm dịu, nói chuyện nhẹ nhàng, trong mắt luôn mang theo ý cười, khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy thoải mái trong lòng. Còn vị trước mặt này, không nói đến chuyện khác, cây trâm vàng trên đầu có thể làm mù mắt người ta, gương mặt thì không có biểu cảm, mà giọng nói thì châm chọc khiêu khích, trên mặt tràn đầy băng lạnh.

Hồ An Hòa cảm thấy lạnh, hắn khép cổ áo của mình lại, thở vào lòng bàn tay của mình, và hỏi, "Cô nương, ngươi muốn viết những gì?" 

Vi Thúy Nương ngồi đối diện hắn, nhìn các động tác lưu loát sinh động của Hồ An Hòa, nàng ta mím môi, yên lặng đáng giá hắn ở trong lòng —— một tên thư sinh cổ hủ.

Nàng rủ mắt xuống, lạnh lẽo nói, "Ta muốn viết thư hòa ly."

Bút của Hồ An Hòa rơi trên bàn, trên trang giấy trắng có một vết mực lớn, Vi Thúy Nương ghét bỏ nhìn hắn một cái, sợ kế tiếp hắn hỏi này hỏi nọ, nên dứt khoát nói ngắn gọn tất cả sự việc mà mình đã trải qua.

Mỹ nhân lạnh lùng không nói nhiều, chỉ vài từ, nhưng Hồ An Hòa có thể đoán được sương sương, cũng hiểu được.

Nàng là tân nương, nhà chồng họ Lưu, ở Ninh An. Nhà nàng được xem là phú thương, phụ thân có tiền nhưng không có học thức, ông vẫn rất hâm mộ những nho sĩ khéo ăn khéo nói kia, sau khi cân nhắc nhiều lần, chọn cho con gái duy nhất mình một người đọc sách, mười ngày trước còn vui vẻ gả cho họ, hy vọng nữ nhi và con rể có thể sống tốt.

Nhưng không ai nghĩ rằng mỹ nhân lạnh lùng này vừa bái đường xong vào động phòng, mẹ chồng liền nói cho nàng biết, "Phu quân ngươi tối nay không thể ngủ ở đây, bởi vì đường ca hắn đã rời đi nửa tháng trước, tân nương tử còn chưa vào cửa, theo quy củ trong tộc, hôm nay sẽ thành thân, phu quân ngươi muốn kiêm kỳ[1] hai phòng."

[1] Kiêm kỳ: người đàn ông thừa tự hai nhà (dưới chế độ tông pháp)

Kiêm kỳ hai phòng, ý này chính là người thừa tự hai phòng đều là y, y phải dựa vào thực lực của mình mà truyền hương khói cho cả hai phòng, khai chi tán diệp[2], phát dương quang đại.

[2] Khai chi tán diệp = Tương tự như "Đâm chồi nảy lộc", ý chỉ việc con đàn cháu đống, nối dõi tông tường.

Cho nên nói là mỹ nhân lạnh lùng này vừa mới vào cửa, mà phía trên đã có thêm một tỷ tỷ, trên danh nghĩa gọi là tẩu tử, nhưng lại muốn hầu hạ cùng chồng với nàng.

Mẹ chồng đang nhắm nàng lấy chồng xa, chẳng có người thân trong nhà ở gần, bản thân nữ tử thì nhu nhược mang theo hai nha hoàn, lại càng không thể tùy tiện bắt nạt, lên tiếng thì nói là vô lễ. Từ trong lời nói đã nói cho nàng biết, gạo sống đã nấu thành cơm, ngươi cứ ngoan ngoãn ăn cái buồn bực này đi!

Nói đến đây, Hồ An Hòa ngón tay nắm chặt tay áo, ánh mắt nhìn Vi Thúy Nương có chút đồng tình. Dù sao cùng cảnh ngộ thì thông cảm nhau, không khỏi thương tiếc lẫn nhau.

Vi Thúy Nương híp mắt, hỏi, "Sao ngươi lại nhìn ta như vậy?"

Hồ An Hòa xấu hổ cười cười, nói, "Không có gì, ngươi nói tiếp đi."

Vi Thúy Nương lười để ý tới hắn, để tay vào áo, tiếp tục nói, "Ta có thể nuốt cái cục tức này sao? Không đời nào! Ta là một người giảng đạo lý, nhưng đôi khi đạo lý không thể được giảng dạy, đừng đổ lỗi cho ta. Ta đập nhà hắn, làm ầm cái đêm động phòng của hắn và tân tẩu tử, sau đó thu dọn hành lý, mang theo hai nha hoàn liền cưỡi ngựa trở về nhà."

Nỗi buồn trong mắt Hồ An Hòa dần dần tan đi, sau đó biến thành hoảng sợ, "Một nữ nhi ngươi, đập như thế nào?"

Vi Thúy Nương nói, "Khi còn bé ta cơ thể rất yếu, cha ta đã mời sư phụ dạy ta tập võ, về sau cơ thể mới dần dần tốt lên."

Cổ họng Hồ An Hòa có chút chua xót, "Ngươi tập võ gì mà có thể lợi hại như vậy?"

"Đơn giản là đao thương côn bổng, nhưng ta sử dụng không được tốt lắm, hổ thẹn với thầy quá." Vi Thúy Nương đột nhiên nở nụ cười, "Nhưng cũng chẳng liên quan gì, sức ta tương đối lớn, hạ một tay là có thể đập gãy hai phiến đá xanh."

Hồ An Hòa bắt đầu hối hận vì sao lại nhận việc làm ăn này của nàng, nếu biết sớm như thế, nên ở nhà thì tốt hơn.

Tiết Duyên dù có tức giận đến đâu thì ít nhất A Lê cũng đang nhìn nên không thể hạ thủ quá mạnh với hắn, hiện tại nhìn mỹ nhân lạnh lùng đối diện này, trong lòng Hồ An Hòa không khỏi tuyệt vọng suy nghĩ, sợ là cho dù hắn chết ở đây, cũng chẳng có ai đến dọn xác cho hắn đâu.

Vi Thúy Nương nói, "Ngươi đừng nhìn ta như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!