Chương 45: (Vô Đề)

Mì thịt thái chú ý đến màu sắc phù hợp, vừa ngon vừa đẹp mắt. Món ăn phụ của mì thịt thái Kỳ Sơn chủ yếu là trứng gà, tỏi, cà rốt và đậu phụ trắng, nhưng Tiết Duyên là người ở kinh thành, A Lê sợ chàng ăn không quen hương vị của Tây Bắc, nên điều chỉnh một chút.

Đậu đũa thái hạt lựu, mầm tỏi cắt khúc, thêm củ cải trắng và bí đỏ nhỏ, màu xanh đẹp mắt, nhìn rất bắt mắt. Thịt bằm là trực tiếp sử dụng thịt giòn còn sót lại buổi trưa, trước tiên đem chiên qua dầu, bởi vì vốn đã rục, cho nên chỉ cần phết một chút dầu, bên ngoài thịt cháy như vậy nhưng bên trong lại giòn, cắn nhẹ có thể chảy ra nước, mùi vị rất thơm.

Sau khi chạy bôn ba cả buổi chiều, Tiết Duyên đói đến mức không chịu nổi, A Lê bảo chàng đợi bên cạnh mình, nhưng chàng không chịu, liền đứng ở đó trông mong nhìn chằm chằm.

A Lê cảm thấy buồn cười, dùng đũa gắp một miếng thịt chiên giòn, thổi hai cái, rồi đút cho chàng ăn. Tiết Duyên cũng không ngại nóng, há mồm liền ngậm vào, bị phỏng đến mức đầu lưỡi đảo loạn mà không nỡ nhả ra, cuối cùng nuốt trọn xuống, tuy không nhai vài lần, nhưng mùi thơm vẫn lưu lại giữa môi và răng, dư vị vô cùng.

Tiết Duyên l**m l**m môi, đưa tay ôm lấy vai A Lê, lấy lòng dùng hai má cọ cọ nàng, ý tứ nọ rất rõ ràng, còn muốn thêm một miếng nữa.

A Lê vỗ tay chàng, không chút lưu tình nói, "Không cho." Chỗ trước bếp hẹp, Tiết Duyên lại cao nên nếu chàng chen chúc ở đó, A Lê ngay cả xoay người cũng khó khăn, nàng bất đắc dĩ dùng xẻng gõ mép nồi, chặn lời Tiết Duyên muốn nói lại, "Nếu chàng thật sự muốn ăn cơm sớm một chút, thì đừng vây quanh ta, hoặc là đi rửa chén, hoặc là đi châm lửa. Coi như là không biết làm cái gì cũng không sao, qua chỗ cái ghế ngồi chờ, đừng quấn lấy ta là tốt rồi."

Tiết Duyên há miệng, chàng nhìn gương mặt có chút ửng đỏ của A Lê, cảm thấy buồn bực, nhưng lại ngượng ngùng nói, cuối cùng vẫn lui về phía sau, ngồi xổm thêm củi vào trong bếp.

Không có Tiết Duyên ở bên cạnh vướng tay cản chân, động tác của A Lê nhanh hơn rất nhiều, tự tay cho rau thái hạt lựu và ớt khô vào trong nồi, xào vài lần, thêm nước nóng, đun đến khi sôi. Bởi vì đậu đũa khó nấu nên sau khi nước canh sôi phải đun thêm một lúc nữa mới tắt lửa và cho thêm muối, đường.

Bởi vì cho một ít ớt vào trong, nên mùi vị của thịt thái rất thơm, màu sắc cũng nhuộm một màu đỏ, trông nóng hổi, ​​lại càng ngon miệng trong ngày mưa nhiều mây như thế này.

A Lê đậy nắp lại, để cho thịt thái tiếp tục đun nhỏ lửa trong đó, rồi quay sang múc mì. Đặc điểm của mì thịt thái là mì dài nhỏ, mỏng và đồng đều, ăn có vị dai, mịn, mềm và ngon miệng. Mì đã cắt sẵn để riêng, chỉ cần trụng sơ qua cho chín rồi vớt ra.

Trên tường thắp một ngọn đèn nhỏ, tỏa ra một quầng sáng nhỏ màu cam, khiến sắc mặt A Lê ấm áp hơn một chút. Bên ngoài vẫn có gió lạnh thổi qua, nhưng làm lâu ở trong bếp như vậy, chóp mũi của A Lê đều đã chảy mồ hôi, nàng lấy mu bàn tay lau một cái, sau đó quay đầu lại cười với Tiết Duyên, "Có thơm không?"

Tiết Duyên ngồi xổm một bên, ngoan ngoãn giống một động vật nhỏ, cố gắng gật gật đầu, nói, "Rất thơm."

A Lê cười càng vui hơn, vươn một ngón tay, nhỏ giọng nói với chàng, "Ta biết chàng thích ăn cay, nhưng dạ dày của chàng không tốt, tháng này chỉ có thể ăn lần này thôi, về sau phải ăn bắp cải hầm."

Tiết Duyên "A" một tiếng, cầm ngón tay nàng nhéo nhéo, sau đó đặt ở giữa răng khẽ cắn, hỏi, "Có thể châm chước một chút được không?"

Ánh mắt A Lê cong cong, lắc đầu nói, "Không thể."

Ngày thường, A Lê rất dễ nói chuyện, nhưng trong ăn uống, nàng quản chặt Tiết Duyên đến mức gắt gao, một chút tình cảm cũng không thương lượng được.

Mì sôi rất nhanh, A Lê cũng không nói nhiều với Tiết Duyên nữa, nàng cầm cái bát sứ lớn, xoay người đi vớt mì. Mì thịt ăn nóng hay lạnh đều có thể, A Lê thích rửa bằng nước lạnh, sợi mì sẽ dai và giòn hơn, hơn nữa dầu quá lớn sẽ bị cháy khi đun nóng, khi tưới lên mặt, nhiệt độ sẽ vừa đủ, vừa không lạnh miệng, cũng không làm phỏng miệng.

Trứng gà không khuấy vào chung thịt thái, mà là nấu riêng với mì, hình dạng không vỡ, một nửa lòng đỏ trứng lộ ra từ lòng trắng, vàng ấm, đổ nước cốt chuyển sang màu đỏ tươi.

Buổi tối A Lê đang chờ Tiết Duyên, cũng không ăn cơm, cửa bếp đóng chặt, trước bếp ấm áp, nên nàng dứt khoát mang cái ghế nhỏ tới đây, cùng Tiết Duyên mỗi người một phen, trực tiếp ăn ở đây, cũng tránh được phiền phức chuyển tới chuyển lui.

Hai người trán chạm nhau, ngược lại rất có dáng vẻ trong nhà có khói lửa.

Thành bát ấm áp, sờ vào rất dễ chịu, A Lê chậm rãi ăn một cách uyển chuyển, nhưng Tiết Duyên đã sớm quên sạch các quy củ đã học lúc trước, uống canh rất thoải mái, nếu bị cay thì vừa nhe răng vừa cắn mì. Chàng ăn mì rất có cách riêng của mình, dùng đũa quấn lấy sợi mì, cuộn thành một vắt, thổi một cái, sau đó cuộn từ đầu đũa cho vào miệng, ăn rất thỏa mãn.

A Lê nhìn chàng một hồi, chợt cười rộ lên, nói, "Cách ăn này của chàng thật giống với đệ đệ ta."

Cùng giường chung gối lâu như vậy, người bên gối có bộ dạng nào mà chưa từng thấy chứ, không cần giả vờ, Tiết Duyên gắp một miếng thịt vào miệng, cũng không cảm thấy ngượng ngùng, ngược lại ưỡn ngực nghiêm mặt hỏi một câu, "Thật sao?"

A Lê gật đầu, nâng má cười, "Đệ ấy nói ăn như vậy tương đối thoải mái, nhưng vắt không tốt, canh bắn tung tóe khắp nơi nên mẹ ta nói không được cho đệ ấy như vậy nữa, đệ đệ ta mỗi lần như vậy đều luôn đáp lại, nhưng chưa bao giờ thay đổi."

Tiết Duyên híp mắt, nói, "Không phải cả nhà không vào cùng một nhà, ta và đệ đệ chúng ta rất giống nhau."

A Lê bĩu môi, "Còn lâu mới phải, Ngôn Sơ rất ngoan, chỉ có điều này là cố chấp, còn những phương diện khác thì rất hiểu chuyện."

Tiết Duyên dùng miệng ngậm đũa, đưa tay lau mồ hôi trên trán A Lê, sau đó khuấy mì hai lần rồi nói, "Chờ sau này chúng ta có tiền, liền trở về Dương Châu một chuyến, đón em vợ về nhà, nàng làm thêm một bữa mì luộc nữa đi, hai chúng ta sẽ chia vắt."

A Lê cười ra tiếng, dùng khuỷu tay đẩy đẩy Tiết Duyên, "Sao chàng lại nghèo như vậy."

"Không có nghèo." Tiết Duyên nghiêm mặt nhìn nàng, "Ta nói thật."

A Lê cong môi, "Vậy ta sẽ chờ, chờ chàng kiếm được thật nhiều tiền, trở thành một đại tài chủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!