Giờ Mão vừa qua A Lê liền tỉnh dậy, trong phòng không còn sáng như trước mà tối đen như mực, chẳng khác gì ban đêm. Nàng không thể nghe thấy âm thanh bên ngoài, nhưng nàng có thể ngửi thấy mùi tanh lờ mờ trong không khí và cảm thấy trời mưa.
Tiết Duyên tối hôm qua uống rượu, đang ngủ rất say, một tay vòng dưới cổ A Lê, đầu vùi vào trong hõm vai nàng, khẽ ngáy.
A Lê có chút lo lắng, nàng nhìn thấy cửa sổ bị gió thổi lay động, sợ bên ngoài mưa to quá lớn, muốn đứng dậy đi xem. Tiết Duyên chú ý tới động tác của nàng, cau mày ôm nàng vào lòng chặt hơn một chút, khàn giọng nói, "Làm gì thế?"
A Lê vỗ cánh tay chàng, thì thầm, "Ta đi xem có mưa không."
Tiết Duyên mơ mơ màng màng xoay người, đặt cổ tay còn lại lên trán, lẩm bẩm, "Mưa thì mưa, có liên quan gì."
A Lê không nghe thấy chàng nói gì, cho rằng chàng xoay người là đồng ý, liền ngồi dậy, đưa tay lấy áo khoác ở cuối giường đất. Mới nói được hai câu, Tiết Duyên đã tỉnh táo hơn rất nhiều, chàng phiền phức mở mắt, nhìn thấy động tác của A Lê, ngáp một cái rồi ngồi dậy, ôm lấy eo nàng từ phía sau, cằm gối lên tóc A Lê, giống như một đứa trẻ dính người.
A Lê bất đắc dĩ, trở tay sờ sờ mái tóc lộn xộn của chàng, dịu dàng nói, "Chàng buông ta ra, ngủ trước đi, lát nữa ta sẽ quay lại."
Tiết Duyên kéo tay nàng, viết trong lòng bàn tay, "Đi tiểu đêm à? Ta đi với nàng."
A Lê lắc đầu, cười nói, "Đã đến giờ Mão rồi, nên dậy thôi." Mỗi ngày nàng đều tỉnh vào giờ này, đúng giờ là tự nhiên tỉnh dậy, chưa từng xảy ra sai lầm nào.
Tiết Duyên hơi bất ngờ, xuyên qua cửa sổ giấy nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài, còn tưởng rằng ban đêm mưa xối xả, nhưng bây giờ xem ra, mưa suốt đêm, gió còn chưa dịu đi. Chàng nâng tay nhéo nhéo ấn đường, đỡ bả vai A Lê để nàng nằm xuống, còn mình thì nhảy xuống đất, mò mẫm tìm nến.
Ngọn nến được thắp lên, cuối cùng trong phòng cũng có chút ánh sáng, A Lê nằm nghiêng, kéo chăn đến cằm, đưa mắt nhìn theo Tiết Duyên, nhìn chàng xoa xoa cánh tay, khóa cửa, rồi nhanh chóng đẩy cửa ra ngoài nhìn thoáng qua. Thời tiết bên ngoài xấu hơn nhiều so với dự kiến, mưa to gió lớn, gần như làm ướt đẫm Tiết Duyên chỉ trong nháy mắt, chàng vội vàng đóng cửa lại, giũ chiếc áo dính nước mưa, dứt khoát cởi ra ném sang một bên, thấp giọng mắng một câu, "Cái đồ chó."
Chàng để trần thân trên, kéo khăn lau qua loa, sau đó nắm lỗ tai chạy về phía bên cạnh giường đất, A Lê bị chọc cười, đưa tay vén chăn lên một góc, tiện cho Tiết Duyên chui vào. Trong chăn ấm áp, Tiết Duyên ôm A Lê vào lòng, đem nàng kẹp ở g*** h** ch*n, một lúc sau mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi tiết Bạch lộ[1] vừa đi là đến tiết Thu phân[2], một hồi mưa thu một hồi lạnh, nhưng không nghĩ tới năm nay cái lạnh đến nhanh như vậy. Nửa đêm trước còn có thể ăn nho đá, bây giờ mặc áo mỏng đã thấy lạnh.
[1] Tiết Bạch Lộ: Bạch lộ là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 7 hay 8 tháng 9 dương lịch, khi Mặt Trời ở xích kinh 165°. Đây là một khái niệm trong công tác lập lịch của các nước Đông Á chịu ảnh hưởng của nền văn hóa Trung Quốc cổ đại.
[2] Tiết Thu Phân: Tiết Thu phân, theo lịch Trung Quốc cổ đại, là tiết khí có khởi đầu bằng điểm giữa của mùa thu, nó là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch. Theo định nghĩa này, thời điểm bắt đầu của nó trùng với điểm thu phân tại Bắc bán cầu của khoa học phương Tây.
Tiết Duyên đối mặt với A Lê, thương lượng với nàng, "Nếu không thì hôm nay chúng ta nghỉ một ngày, không đi ra cửa hàng?"
A Lê hơi ngửa đầu nhìn chàng, còn chưa nói gì, đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã bên ngoài, sau đó là tiếng gõ cửa dữ dội. Hồ An Hòa run rẩy đứng ở ngoài, run giọng nói, "Tiết Duyên, Tiết Duyên, dưới cửa bếp có nước rò rỉ, chăn ta đã bị dìm rồi, ngươi mở cửa cho ta, ta đi vào cho ấm cái!"
Tiết Duyên tức giận không chịu nổi, chàng ngồi dậy, rống lên một câu về phía ngoài, "Đợi tí!" Rồi giúp A Lê mặc xiêm y xong, rồi mới kéo áo khoác đi tiếp Hồ An Hòa.
A Lê quỳ gối trên giường đất, gấp chăn đặt trên tủ, chỉ để lại một tấm chăn mỏng che hai chân. Khi cánh cửa mở ra, một cơn gió ùa vào, A Lê che mũi hắt hơi một cái, Tiết Duyên nghe thấy, nhấc chân đạp Hồ An Hòa một cước, cúi đầu mắng, "Biết thế không cho ngươi đến, chuyện của ngươi thật đúng là rất nhiều đấy."
Hồ An Hòa oan ức xoa xoa cánh tay, "Ta đâu có muốn đâu, ai ngờ bỗng nhiên mưa to như vậy."
Tiết Duyên đi đến cái rương và lấy áo khoác dày một chút cho A Lê, vừa khoác lên vai nàng thì nghe thấy Hồ An Hòa ở phía sau đang kêu như một con cừu nhỏ, "Tiết Duyên, Tiết Duyên, xiêm y của ta ướt như chuột lột rồi, ngươi đi lấy cho ta một bộ khô đi!"
Tiết Duyên nhấc một chân ngồi lên mép giường, mắt không để ý tới hắn, Hồ An Hòa thay đổi tư thế ngồi xổm, rồi lặp đi lặp lại gọi mấy lần.
A Lê đọc hiểu, cười đẩy đẩy eo Tiết Duyên, dịu dàng nói, "Chàng đi lấy cho hắn một bộ đi, bằng không sẽ bị bệnh vì lạnh mất."
Tiết Duyên đứng lên, ngón tay hung tợn chỉ về phía Hồ An Hòa, nhận lệnh hành động.
Hồ An Hòa nhận ra rằng có một số việc cầu A Lê còn hữu dụng hơn nhiều so với cầu Tiết Duyên, huống hồ tính tình của A Lê hòa đồng dễ nói chuyện, không giống Tiết Duyên hung hãn.
Hắn lau mũi, chậm rãi nói với A Lê, "Tiểu Hoa Lê, hôm nay chúng ta không mở cửa hàng, được không? Mưa to gió lớn như vậy, ngủ ở nhà vẫn tốt hơn."
A Lê gật đầu cười, "Cũng tốt, dù sao cũng không có khách quay lại, chi bằng nghỉ một ngày." Hồ An Hòa hai mắt sáng lên, miệng hé ra vừa định cười, chợt nghe thấy A Lê lại nói, "Nhưng vẫn phải đi một chuyến, Thuận Tử không biết hôm nay không mở cửa hàng, tính tình hắn đơn giản, nhất định sẽ đi, không thể để cho hắn cứ chờ mãi ở đó." Nàng đỡ mép giường đứng dậy xuống đất, "Ta đi lấy chút đồ ăn, các ngươi cũng mang cho hắn một phần, ngày thường đều ăn bữa sáng ở trong cửa hàng, nếu không mang cho hắn, Thuận Tử tiết kiệm, nhất định sẽ đói nửa ngày nay."
Thuận Tử là tên của Tiểu Cà Lăm, cậu mất cha từ nhỏ, mẹ lại khóc mù mắt, vất vả lắm mới nuôi cậu trưởng thành, cuộc sống của hai mẹ con vẫn nghèo khổ. Bởi vì cái tật nói lắp nên hàng xóm láng giềng vẫn gọi cậu là Cà Lăm, cũng không biết tên thật của cậu lại rất nhã nhặn dễ nghe, tên là Nghê Thuận. Lúc trước lúc cửa hàng tuyển người A Lê đã hỏi qua, sau đó liền ghi nhớ trong lòng.
Tiết Duyên tìm áo khoác rồi ném cho Hồ An Hòa, sau đó đi cầm ô, che chở cho A Lê đi vào phòng bếp.
Bữa sáng đơn giản và dễ làm, làm nóng vài cái bánh bao, cắt một ít dưa muối, sau đó nấu một nồi súp là xong. Phùng thị lớn tuổi, eo và chân có tật, đến ngày mưa sẽ đau, nên bà dậy hơi muộn một chút, A Lê bảo Tiết Duyên đem đồ ăn đến phòng Phùng thị, rồi lại lấy một hộp thức ăn, để lên bàn ăn cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!