Chương 41: (Vô Đề)

Tính toán của Tiết Duyên không sai chút nào, việc kinh doanh ban đầu ảm đạm đã khởi sắc vào buổi chiều, mà đến ngày hôm sau, lợi nhuận trong cửa hàng gần như đã tăng gấp đôi. Việc thu hút làn sóng khách đầu tiên phụ thuộc vào kỹ năng, trong khi việc giữ chân những vị khách này lại phụ thuộc vào lời truyền miệng.

Bánh gạo cuộn quả thật vừa mới lạ vừa lại ngon, A Lê không hề trục lợi, cho đủ nguyên liệu, nếu mua nhiều hơn sẽ được tặng một ít đồ ăn vặt, có khi là một đĩa đậu phộng rang muối, có khi là củ cải chua. Cứ như vậy một truyền mười mười truyền trăm, danh tiếng của quán bánh gạo cuộn của Tiết gia đã tăng lên, không quá nửa tháng, ngay cả người khác huyện cũng nghe được, chạy mấy chục dặm tới chỉ để ăn một chén bánh gạo cuộn.

Nếu kinh doanh tốt trong phiên chợ, lợi nhuận ròng của cửa hàng thậm chí có thể đạt khoảng một lượng một ngày.

Nhưng càng kiếm được nhiều tiền thì càng bận rộn, trời còn chưa sáng thì đã phải dậy rồi, trời tối rồi thì mới được về nhà, một ngày bận tối mặt tối mù, ngay cả nước miếng cũng phải nuốt vội. Cơ thể A Lê vốn hơi yếu, làm việc như vậy trong vòng nửa tháng, mà sắc mặt đã hơi trắng bệch.

Tiết Duyên không nỡ để nàng mệt mỏi như vậy, đi tìm một tiểu nhị, tiểu thiếu niên mười ba mười bốn tuổi, lúc nói chuyện có hơi cà lăm, nhưng lại cần cù siêng làm, đầu óc cũng rất nhanh nhẹn.

Cuối cùng cũng đánh không lại cậu, Hồ An Hòa ỷ thế h**p người, vẻ mặt cười xấu xa gọi người ta là Tiểu Cà Lăm, Tiểu Cà Lăm tính tình tốt, cũng không tức giận, còn cung kính gọi hắn là Hồ Nhị chưởng quỹ. Một tiếng nhị chưởng quỹ này khiến Hồ An Hòa vui vẻ nở hoa, sáng sớm còn mang cho cậu hai cục kẹo đậu phộng, lúc rảnh còn dạy cậu học Tam Tự kinh.

Nước sốt của bánh gạo cuộn vẫn do A Lê làm, phần còn lại đều giao cho Tiểu Cà Lăm làm. Thứ quan trọng nhất trong món bánh gạo cuộn chính là nước sốt, nếu nước sốt làm không tốt, bánh gạo cuộn có mềm đến đâu cũng mất đi hương vị, nói vậy, cũng không sợ tiểu nhị sẽ trộm công thức của sư phụ.

Tiền công một tháng là năm đồng bạc, ở cửa hàng khác thì xem như rất nhiều, ngược lại Tiết Duyên cảm thấy số tiền này tiêu rất đáng giá, bởi vì A Lê cuối cùng cũng có thể thoải mái hơn một chút, lại có thể giống như ngày thường, lúc không có việc gì thì đọc sách, thêu hoa, ôm A Hoàng đến cửa phơi nắng.

Cuộc sống tạm bợ bọ trôi qua rất phát triển.

Đảo mắt đã đến giữa tháng chín, tiết Bạch Lộ, mùa sương trắng làm giảm đi cái oi bức của mùa hè và thêm chút trong lành, yên ả của mùa thu, là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm. Sau khi dùng bữa tối xong, nếu mang cái ghế mát ra sân, quạt chiếc quạt bồ, ăn chút dưa hấu, thật sự rất hưởng thụ.

Trăng ngày mười lăm rất tốt, to như một chiếc đĩa bạc, sáng bóng.

A Lê và Phùng thị nấu một nồi đậu tương ngũ vị hương, rồi làm ấm rượu, Tiết Duyên mời Hồ An Hòa đến nhà ăn cơm.

Hồ An Hòa tới đây ăn cơm đã rất lâu, nhưng từ khi bắt đầu bán bánh gạo cuộn trong tiệm thì vẫn luôn ăn cơm tối ở trong cửa hàng, tính ra, đây là lần đầu tiên hắn đến Tiết gia. Khi đi cả một quãng đường trở về, Hồ An Hòa còn hơi kích động, vẫn xoa xoa lòng bàn tay, trong mắt sáng lấp lánh.

Tiết Duyên mắng hắn không có tiền đồ, nói bộ dạng kia của hắn như là một con chó đang đói bụng ba ngày mới nhìn thấy xương thịt, nước miếng sắp nhỏ xuống mặt đất.

Hồ An Hòa lau miệng, rất ngượng ngùng hỏi, "Thật sự có chảy ra à?"

Tiết Duyên bị tức cười.

Sân của Tiết gia không lớn, trước cửa là một bụi hoa hồng do Phùng thị trồng, một góc có hàng rào bao quanh, bên trong là chuồng gà, xuyên qua phiến đá chắn cửa có thể nghe thấy tiếng gà gáy như có như không trong chuồng gà. Giàn nho cao bằng nửa người, rộng bằng nửa căn phòng, lá xanh bóng, nhìn vào có cảm giác sảng khoái.

Hồ An Hòa vốn là thiếu gia nhà cao quý, sau đó phụ thân bị giáng chức, nhưng bởi vì tài sản của hắn vẫn còn, nên hắn cũng không quá lo âu về chuyện cơm áo gạo tiền, hắn chưa từng thấy sân nhà của nông dân như vậy. Bây giờ đi vào, hắn nhìn cái này chạm cái kia, nhìn chỗ nào cũng cảm thấy mới lạ.

Tiết Duyên cũng mặc kệ hắn, đi vào trong nhà kho xách cái bàn ra, đặt ở giữa sân, một cái nồi lớn đầy đậu tương luộc còn nóng hổi, đặt ở giếng nước bên cạnh. A Lê bưng một đĩa nho đã làm lạnh từ lâu đến, cười khanh khách đưa cho Hồ An Hòa ăn.

Nho do chính tay nhà trồng, không quá to nhưng tròn trĩnh và mọng nước, Hồ An Hòa nóng lòng muốn nếm thử một trái, rồi nheo mắt vì quá ngọt.

Tiết Duyên đi phòng bếp xách một vò rượu, rót cho mình một chén, rồi rót cho Hồ An Hòa một chén, cười nhẹ nói, "Xem mặt mũi của ngươi to bao nhiêu kìa, tổng cộng kết thành ba chùm nho, mang lên cho ngươi hơn phân nửa."

"Nó đó." Hồ An Hòa đáp lại, hắn nuốt thứ trong miệng xuống, vỗ ngực nói, "Tiểu Hoa Lê thật là tốt, ta đã ghi nhớ trong lòng."

Tiết Duyên híp mắt lại, giơ tay lên muốn đánh hắn, nhưng Hồ An Hòa khom lưng trốn, tư thế buồn cười của hắn khiến Tiết Duyên cười.

Hắn dùng chân câu ghế ngồi xuống, vỗ vỗ bàn nói, "Uống rượu."

Bầu trời đầy sao, tỏa sáng rực rỡ trong chén, ngửi một ngụm, hương thơm thuần khiết, Hồ An Hòa cầm chén, cẩn thận ngậm từng ngụm, tán thưởng nói: "Ngon quá."

Tiết Duyên nói, "Là tự làm, hương vị không tệ lắm, nhưng ăn rất ngon, hoa quế thơm ngào ngạt năm nay vừa mới chôn dưới gốc cây, sang năm mời ngươi đến nếm thử."

Hồ An Hòa ánh mắt sáng lên, thăm dò nói, "Nói xong chưa? Đừng lừa ta."

Tiết Duyên tựa vào lưng ghế, híp mắt hừ hừ, "Ta lừa cái đại đầu quỷ nhà ngươi đấy."

Trong phòng bếp đèn đuốc sáng trưng, dầu đổ vào chảo phát ra tiếng xèo xèo, hơi nước trắng bốc lên, mang theo mùi thơm của hành lá, gừng, tỏi băm nhỏ. Đầu bếp là A Lê, Phùng thị thái rau, động tác hai người nhanh nhẹn, thức ăn được phục vụ nhanh chóng.

Đều là những món cơm nhà, đơn giản nhưng vô cùng nghi ngút khói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!