Editor: dzitconlonton
Phủ nha Lũng huyện ở phía bắc hướng nam, có hai con sư tử đá dũng mãnh ở cửa, hướng ra đường rộng, mà bên trong được chia làm tiền viện và hậu viện, tiền viện là công đường để người đánh trống kêu oan, điều tra vụ án, còn hậu viện là nơi để ở, mấy dãy nhà gạch xanh, cũ kỹ giống như được xây từ trăm năm trước, nhưng so với những ngôi nhà mái tranh hỗn độn xung quanh thì vẫn có vài phần khí thế.
Tiền viện và hậu viện chỉ được nối nhau bằng một góc cửa, ngày thường sẽ bị khóa lại, cái gọi là công tư phân minh, hậu viện có thiên môn khác, gia quyến và hạ nhân ra vào đều đi từ thiên môn kia.
Hậu viện này coi như là rộng rãi, còn trồng mấy hàng hoa nhìn giống cũng tươm tất, điểm trừ duy nhất chính là trong viện không có nhà xí.
Đây là quy củ do huyện quan đời trước để lại, nói sợ nhà xí làm hỏng phong thủy trong nha, khiến dân chúng sống không yên ổn, vì thế đã đem nhà xí dời ra ngoài thiên môn.
Bởi vậy, nếu người trong phủ muốn cởi y phục dễ dàng, họ phải ra cửa sau, đi ra đường, rất phiền phức.
Đêm nay không trăng, nhưng gió lại rất lớn, thổi vào y phục phồng lên, xào xạc, trên đường vắng tanh không một bóng người.
Tiết Duyên ngồi xổm ở đầu tường hậu viện, mặt không chút thay đổi nghịch cỏ đuôi chó, Hồ Khôi Văn chỉ có một vợ một thiếp, họ sống cạnh nhau, hai viện tử kề sát nhau, hiện tại xem ra lại là quang cảnh bất đồng.
Một hộ đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười nói vui vẻ, một hộ khác thì khép cửa kín mít, một tia sáng cũng không có, Tiết Duyên nhếch khóe môi, châm chọc nở nụ cười.
Tối nay, thật ra chàng cũng không cần lộ diện, nhưng có một số chi tiết quá kỳ lạ, nhất định phải tìm Hồ An Hòa hỏi cho rõ.
Sau khoảng hai khắc, cánh cửa ở góc sân khác rốt cuộc cũng mở ra, Hồ An Hòa mặc áo khoác, xách quần đi ra.
Hắn ngủ quên, tuy đã tỉnh rượu, nhưng lại đau đầu như muốn nứt ra, lắc lư đi từng bước một, vất vả lắm mới lách qua thiên môn vào nhà xí, sau khi thoải mái đi tiểu xong, đang đeo đai lưng lại thì cảm thấy phía sau một cơn gió lạnh.
Hắn quay đầu lại, chống lại gương mặt đang cười như không cười, trong tay Tiết Duyên cầm một thứ dài, vỗ nhẹ trong lòng bàn tay, ánh mắt khiến người ta sợ hãi.
Hồ An Hòa trước tiên thét chói tai một tiếng, sau đó nửa mở miệng, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần, ngơ ngác hỏi, "Ngươi biết hết rồi?"
Tiết Duyên từ từ đặt cây gậy lên cổ hắn, ngoắc ngoắc ngón tay nói, "Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện."
Chỗ khác là một nơi trong một con hẻm hẹp ở hậu viện nha môn, yên tĩnh chỉ có mèo hoang kêu.
Hồ An Hòa chỉ mặc một bộ áo mỏng, lạnh run lẩy bẩy, hắn nhìn trước ngó sau, xung quanh không có người, sau đó chuyển hướng hỏi Tiết Duyên, "Ngươi muốn làm gì?"
Tiết Duyên nói, "Ta muốn làm ngươi đó."
"Ngươi!" Hồ An Hòa hít một hơi thật sâu, chợt mở to hai mắt nói, "Ta từ lâu đã biết ngươi là người có thù tất báo, nhưng không nghĩ rằng có thù tất báo đến trình độ này!"
Tiết Duyên híp mắt lại, lấn người lên trước, "Ngươi làm nhục nội ta, động đến nữ nhân của ta, ta không chặt bỏ tay trộm của ngươi thì sẽ có lỗi với thanh danh mà Tiết Duyên ta đã có!"
Hồ An Hòa choáng váng, giơ tay ngăn cản chàng, vội vàng nói, "Ngươi muốn đánh ta thì có thể, nhưng ngươi phải nói rõ ràng, ai động đến nữ nhân của ngươi chứ? Ngươi đừng có mà một mực khẳng định nói tầm bậy tầm bạ, ngậm máu phun người như thế!"
Tiết Duyên nhìn chằm chằm vào ánh mắt của hắn, chậm rãi hỏi, "Đầu phố Vĩnh An, buổi trưa ngươi chưa từng đi qua à?"
"Đi qua rồi." Hồ An Hòa ảo não nghiêng đầu, "Nhưng chuyện ngươi nói, ta chưa từng làm!" Hắn hổn hển rống với Tiết Duyên, "Ta dù thế nào cũng là người đọc sách, ta quả thật hận không thể dùng một ngón tay bóp ch3t ngươi, nhưng ta cũng có thể diện, cái loại làm tổn thương nữ nhân và trẻ em này, ta làm không được."
Hồ An Hòa chưa từng làm chuyện múa đao xách gậy, chỉ nói được mấy câu mà đã nghẹn đến đỏ mặt tía tai, nhưng vẫn còn có sức để vặn vẹo giãy dụa.
Tiết Duyên dùng một tay chế trụ hắn, lại hỏi, "Không phải ngươi phân phó sao?"
Hồ An Hòa nói, "Ta quả thật đã nói những lời như vậy, nhưng khi quay đầu thì đã ngăn lại, ta chỉ muốn hù dọa nàng thôi."
Sức trên tay Tiết Duyên tăng thêm một chút, lạnh lùng nói, "Nàng là một nữ nhi gia, ngươi hù dọa nàng làm gì."
Hồ An Hòa há miệng rồi lại khép miệng không nói nên lời, cuối cùng chướng cổ, nói, "Ngươi thích cái gì cũng được, dù sao ta chưa từng làm chuyện đó, ta không thừa nhận!"
Tiết Duyên buông tay xuống, cổ tay chuyển động, hóa gậy thành một bông hoa, chàng khoanh tay đứng một bên, nhìn Hồ An Hòa nhắm chặt hai mắt, giãy dụa sắp chết.
Qua một hồi lâu, chàng cười ha hả một tiếng, nói, "Không nhìn ra, ngươi còn có khí thế như này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!