Editor: dzitconlonton
Từ nhà đến phố Vĩnh An tổng cộng hai dặm, Tiết Duyên dẫn A Lê chạy suốt chặng đường, chỉ mất nửa khắc đồng hồ, khi đến giao lộ, tay chàng chống lên đầu gối thở hồng hộc, chỉ cảm thấy huyệt thái dương đau đớn.
Đám người kia đã sớm rời đi, đám người vốn đang vây quanh xem náo nhiệt bên đường cũng gần như tản ra, chỉ còn lại một ít hảo tâm dọn dẹp cục diện rối rắm cùng Phùng thị.
Cái lồng bị lật úp, bên trong bánh bao mập mạp trắng ngần dính đất, nồi niêu xoong chảo cũng đã vỡ vụn, Phùng thị đang khom người nhặt một mớ rau trong đó, bà xé bỏ lớp vỏ ngoài đã dính bụi, rồi đặt trên bàn.
Nhìn thấy mọi chuyện, ngón tay của Tiết Duyên đã nắm chặt đến trắng bệch, đôi mắt đỏ bừng, dùng ba phần lý trí còn sót lại kiềm chế sự xúc động muốn giết người ấy.
A Lê đuổi theo, tay cầm cánh tay chàng, nói, "Tiết Duyên, chàng đừng làm loạn, chúng ta về nhà rồi nói."
Tóc nàng rối bời, nước mắt đã được lau đi nhưng vẫn còn dấu vết.
Tiết Duyên nghiêng cổ nhìn nàng, thấp giọng hỏi, "Hồ An Hòa làm?"
A Lê gật đầu, nàng đã bình phục lại rất nhiều, miễn cưỡng muốn nở một nụ cười, nhưng khóe miệng lại không cong lên nổi.
Tiết Duyên đau lòng muốn chết, yết hầu chàng động đậy, đột nhiên ôm nàng lại, môi dán vào bên tai nàng, một lúc lâu sau mới nói một câu, "Là ta không tốt."
Phùng thị nghe thấy động tĩnh bên này, đứng thẳng người nhìn lại.
A Lê cay cay sống mũi, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng Tiết Duyên, dịu dàng trấn an, "Chuyện này không trách chàng đâu."
Trong giọng nói của nàng có một tiếng khóc được đè nén rất thấp, nhưng vẫn lặp lại một lần nữa, "Tiết Duyên, chàng đừng tự trách bản thân quá nhiều, thật sự không trách chàng đâu."
Tiết Duyên mím môi, cắn chặt răng, ánh mắt nhìn về phía mái hiên phía sau, phía trên có một tổ yến, yến nhỏ kêu ríu rít, tiếng kêu dứt khoát, lộ ra hai đầu lông xù ra ngoài.
Cổ họng Tiết Duyên khô khốc, nắm đấm rủ xuống bên cạnh đã nổi lên gân xanh, cuối cùng vẫn nói, "Về nhà trước."
Nếu là trước đây, nếu có người dám mắng nhiếc và làm nhục chàng như vậy, Tiết Duyên có thể bất chấp cái mạng mà giết lại, nhưng hiện tại không được.
Chàng không sợ sự tình sẽ bị nháo lớn, cũng không sợ tai ương tù tội, chàng chỉ lo nếu chàng thật sự xảy ra chuyện gì, hai nữ nhân trong nhà sẽ sống như thế nào.
Lần đầu tiên sau mười bảy năm, Tiết Duyên nén giận như vậy.
Phùng thị đã thu dọn đồ đạc xong, bên trong có rất nhiều thứ đã không còn dùng được nữa, cũng may bàn ghế không hỏng, nồi sắt cũng còn nguyên vẹn, bà dùng dây thừng buộc tất cả đồ đạc thành một bó, hỏi A Lê, "Cõng này về nha?"
Vốn là không cần, chỉ cần phủ tấm bạt che lại, đặt ở trong góc là được.
Nhưng hôm nay đám người kia tới, Phùng thị lo lắng buổi tối không có người ở đây, mấy thứ này sẽ gặp nạn.
A Lê nói được.
Tiết Duyên đi tới, cúi đầu hỏi Phùng thị có bị thương không, bà lắc đầu, Tiết Duyên liền không nói một lời cõng hết đồ đạc lên lưng, trực tiếp đi về nhà.
Có rất nhiều người đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình ở cửa hàng bên đường.
Vốn còn tưởng rằng Tiết Duyên có tính khí xấu, ngóng trông chàng sẽ nổi trận lôi đình thậm chí là trực tiếp cầm đao chém lại, nhưng hiện tại chỉ thấy chàng trầm mặc kiềm chế mọi thứ, không khỏi cảm thấy nhàm chán, ném vỏ đậu phộng trong tay xuống đất, nói một câu giải tán, sau đó liền trở về nhà.
A Lê thậm chí còn nghe thấy tiếng cười mỉa mai của người khác, nói, "Sợ đến như vậy à."
Nàng không để ý, chạy tới bên cạnh Tiết Duyên.
Bàn ghế, nồi sắt đều được buộc chặt vào nhau, không hề nhẹ chút nào, A Lê muốn giúp Tiết Duyên san sẻ bớt phần nào gánh nặng, nhưng bị chàng tránh, chỉ nói nàng đi chăm sóc nội thật tốt.
Suốt chặng đường đều yên tĩnh đến không thể chịu nổi, A Lê cố gắng bình tĩnh, nàng sợ sẽ truyền cảm xúc tồi tệ này cho Phùng thị, thậm chí không dám rơi giọt nước mắt nào nữa.
Sạp đã đủ nát rồi, Phùng thị đã lớn tuổi rồi, lại bị hoảng sợ một cách vô tội như vậy, nếu nàng nói gì đó không đúng lúc thì chỉ làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!