Chương 116: Ngoại truyện 4

Năm sáu tuổi, Bảo Du lần đầu tiên thay răng.

Tiểu cô nương vốn xinh xắn đáng yêu, nay bỗng dưng mất một chiếc răng cửa ở hàm dưới, liền khóc ròng mấy ngày liền. A Lê và Tiết Duyên dỗ kiểu gì cũng không ăn thua, khiến cả nhà như phủ mây đen. Nhưng nữ nhi lại khác nam nhi, nam nhi không nghe lời còn có thể đánh cho một trận, chứ khuê nữ cục cưng thì Tiết Duyên nào nỡ chạm đến. Nghĩ đi nghĩ lại chẳng có cách nào, cuối cùng chàng quyết định đẩy chuyện rắc rối này sang cho Tiết Văn.

Khi ấy Tiết Văn mười hai tuổi, cao lớn giống hệt cha, lại luôn cố giữ vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng, thoạt nhìn như thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi.

Cậu cực kỳ ghét cái tên gọi thân mật "Lai Bảo". Sau nhiều lần phản kháng kịch liệt, cuối cùng cậu cũng giành lại được tôn nghiêm của mình, không ai dám gọi như thế nữa. Tiết Duyên thì thấy hơi tiếc, cái tên đó tốt biết bao, vừa cát tường vừa dễ thương, sao nói không cho gọi là không cho gọi ngay được chứ…

Tối hôm đó ăn cơm xong, Tiết Văn bế Bảo Du ra ngồi dưới mái hiên "nói lý lẽ". Tứ Hỷ ngồi bên cạnh gặm bắp ngô, nghiêng đầu nhìn hai người.

Tiết Văn nói, "Bảo Du, mấy hôm nay muội rất không ngoan đấy, muội biết không?"

Bảo Du cúi đầu gật nhẹ, giọng ỉu xìu, "Ca ca, muội không vui."

Tiết Văn xoa đầu nàng, dịu dàng hỏi, "Sao lại không vui? Vì cái răng à?"

Bảo Du mím môi, ngón tay xoắn lấy tay áo, lí nhí nói, "Như vậy xấu lắm…"

Tiết Văn hỏi, "Ai nói thế? Mỗi đứa trẻ lớn lên đều sẽ thay răng mà, chẳng ai cười muội đâu." Cậu còn chỉ ví dụ, "Nhìn Tứ Hỷ ca ca đi, hai năm trước nó cũng mất răng cửa, thổi nến còn chẳng tắt được, mà ngày nào chẳng cười toe toét. Muội phải học nó, phải vui vẻ, mạnh mẽ, đừng suốt ngày khóc nhè."

Tứ Hỷ ngẩn người, "Huynh đang khen đệ đó hả?"

Bảo Du im lặng, hai bím tóc rũ xuống vai, cái mũi khẽ run run, trông đáng thương như một con mèo nhỏ.

Tiết Văn lại nói, "Bảo Du, muội phải nghe lời. Mới rụng có một cái răng mà đã khóc, sau này còn rụng nhiều hơn nữa đấy. Giờ muội không chịu ăn, chẳng lẽ sau này đói chết sao?"

Bảo Du vừa mới sụt sịt, nghe cậu nói thế liền bịt miệng lại, chuẩn bị òa khóc lớn.

Tứ Hỷ hoảng hốt, lập tức đẩy Tiết Văn ra, ôm vai cô bé dỗ dành, "Đừng nghe huynh ấy nói bậy, Bảo Du của chúng ta là đẹp nhất, kiểu gì cũng xinh."

Tiết Văn cau mày, ánh mắt lập tức dừng lại ở bàn tay đang đặt trên eo muội muội, chẳng nghe lọt chữ nào, thấp giọng gằn, "Hồ Tứ Hỷ, đệ đang làm gì đấy?"

Tứ Hỷ bình thường rất nghe lời Tiết Văn, nhưng lần này lại không hề để ý. Cậu ném nửa trái bắp còn lại sang một bên, lau tay vào quần, rồi định lau nước mắt cho Bảo Du. Tiểu cô nương ngốc nghếch đứng im, chẳng né tránh. Lửa đang hừng hực đang thiêu đốt lòng Tiết Văn, cậu hít mạnh một hơi, tung chân đá thẳng vào Tứ Hỷ, hai người lăn lộn trên đất, quấn lấy nhau.

Tiết Văn túm cổ Tứ Hỷ mắng, "Đồ chó chết, ai cho ngươi chạm vào mặt muội muội ta hả?!"

Tứ Hỷ bị nghẹt thở đỏ cả mặt, vẫn không chịu yếu thế, phản bác, "Thế sao ngươi lại làm muội ấy khóc!"

Tiết Văn gào, "Ngươi nói bậy cái gì vậy!" Cậu hơn đối phương hai tuổi, dễ dàng đè bẹp Tứ Hỷ, thậm chí còn ngồi lên người cậu ta, trừng mắt quát, "Nam nữ thụ thụ bất thân ngươi không biết à! Sau này tránh xa muội muội của ta ra! Ngươi bụng dạ chẳng tốt, đồ lưu manh thối tha!"

Đây là lần đầu tiên Tứ Hỷ đánh nhau với Tiết Văn, lại còn vì tiểu cô nương cậu ấy thích nhất. Tứ Hỉ vừa sợ vừa kích động, cậu gân cổ la lên, "Vậy thì đánh đi!"

Tiết Văn nói, "Được thôi, nhưng nói trước, bị đau không được khóc, ai khóc người đó là đồ nhát gan!"

Tứ Hỷ nuốt nước bọt, nghẹn một lúc rồi nói, "Tiết Văn, ngươi th* t*c quá!"

Tiết Văn trừng mắt, "th* t*c cục cứt! Giờ muộn rồi, lát nữa cha ta về thì cả hai ta chết chắc! Sáng mai, rừng nhỏ đầu phía đông, giờ Thìn, ai không đến là con gà mái, vừa xấu vừa béo lại không đẻ được trứng, Tết sẽ bị làm thịt!"

"……" Tứ Hỷ bị thuyết gà mái của cậu làm cho cứng họng, cãi không lại, chỉ biết gào lên một tiếng, "Được!"

Tiết Văn hừ lạnh, phủi bụi đứng dậy, quay người nắm tay Bảo Du dắt vào nhà, rầm một tiếng đóng cửa lại.

A Lê trong nhà nghe thấy động tĩnh, nhìn nhi tử áo quần nhàu nhĩ, liền hỏi, "Vừa rồi ồn ào gì ngoài kia thế?"

Tiết Văn giữ vẻ lạnh lùng, "Chuyện nam nhi, mẫu thân đừng hỏi."

A Lê quay sang hỏi Bảo Du, "Bảo Du, ca ca con làm gì ngoài đó thế?"

Tiết Văn thấy nguy, lập tức kéo tay áo muội muội ra hiệu đừng nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!