Chương 115: Ngoại truyện 3

Buổi tối tháng Sáu, thời tiết oi bức. A Lê mở hết cửa ra vào, cửa sổ, lại trải chiếu tre lên giường, cùng hai đứa con vừa ăn nho vừa hóng mát.

Ngoài cửa sổ ve kêu râm ran, hương hoa nguyệt quý lan tỏa trong không khí, dễ chịu vô cùng.

Tiết Duyên dùng tay trái ôm A Lê, tay phải ôm Bảo Du, đối diện là Lai Bảo đang khom lưng, gập người, ngồi xếp bằng chơi cửu liên hoàn.

A Hoàng sau khi bị cắt lông trông gầy đi nhiều, đang yên ổn nằm ở phía trong cùng, đôi mắt khép hờ, dáng vẻ lười biếng y như trước.

Bảo Du năm nay ba tuổi, Lai Bảo chín tuổi, còn A Hoàng đã mười một, đã là một chú thỏ già thực thụ. May mắn thay nó luôn được ăn ngon, uống tốt, được A Lê cưng như tiểu công chúa nhỏ. Dù đã già, không còn nhảy nhót được nhưng nó vẫn ăn khỏe, tinh thần tốt, sống khỏe mạnh hoạt bát.

Tiết Duyên vắt chéo chân, tựa người trên gối dựng đứng sau lưng, hưởng thụ cảm giác như đang ôm trọn cả thế giới.

Bảo Du vừa gội đầu xong, tóc được lau khô gần hết, mềm mượt rũ trên vai. Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, xinh xắn, khi cười mắt cong cong như trăng non. Bé chụm ba ngón tay lại, nhẹ nhàng vuốt đầu A Hoàng, rồi ngẩng đầu nhìn Tiết Duyên, giọng trẻ con trong veo, "Cha ơi, con muốn nghe kể chuyện."

Tiết Duyên nói "được", lại véo má bé một cái, mỉm cười hỏi, "Vậy con gái cha muốn nghe chuyện gì nào?"

Bảo Du áp mặt vào ngực cha, nghĩ một hồi vẫn chưa nghĩ ra, bèn quay sang tìm Lai Bảo, "Ca ca, nghe kể chuyện nên nghe chuyện gì đây?"

Lai Bảo vốn tưởng chẳng ai quan tâm mình, giờ thấy đôi mắt đen láy của muội muội nhìn sang, cậu cười rạng rỡ, ném ngay bộ cửu liên hoàn ra xa, rồi bò nhanh tới ngồi cạnh Bảo Du, "Huynh muốn nghe gì, muội cũng muốn nghe cái đó nhé?"

Bảo Du kéo vạt áo chàng, ngoan ngoãn gật đầu, ngọt ngào đáp.

Lai Bảo hùng hồn tuyên bố, "Vậy thì con muốn nghe chuyện Bàn Cổ khai thiên tích địa!"

A Lê bật cười, "Con trai quả thật đều thích mấy chuyện này."

Bảo Du cũng cười theo, Tiết Duyên khẽ nhếch môi, dùng mũi chân đá nhẹ mông nhi tử, rồi gật đầu ra hiệu, "Mang hết mấy thứ trái cây, hạt dưa, nước trà lại đây."

"Dạ có liền!"

Lai Bảo siêng năng như một tiểu lao công, kéo bàn nhỏ tới bên giường, bày hạt dưa, nước trà, nho đầy đủ. Sau đó còn lấy chăn mỏng đắp lên chân mẹ và em, tiện thể chui luôn A Hoàng vào trong chăn.

Tính cách cậu thật giống hệt Tiết Duyên, bướng bỉnh, khó dạy, nhỏ mọn như tổ ong, nhưng lại rất biết lo cho gia đình. Dù ở ngoài nghịch ngợm tới mức nào, tới giờ nhất định cũng phải về nhà. Đối với ba nữ nhân trong nhà thì hết mực yêu thương, chiều chuộng, dịu dàng chu đáo.

Nghê Thuận từng cười bảo, "Hai cha con ra ngoài thì như sói, về nhà lại như chó."

Câu nói nghe thô, nhưng thật chẳng sai, chỉ là sau đó cả hai cha con đều xúm lại đánh hắn một trận.

Khi mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa, Lai Bảo ưỡn mông, nghiêng người nằm ngay lên đùi Tiết Duyên .

Tiết Duyên khựng lại, theo phản xạ định đá con xuống.

Lai Bảo không chịu, ôm chặt không buông, "Muội muội với mẫu thân đều được nằm thế này, cha thiên vị!"

Tiết Duyên đáp, "Thì sao nào!"

Lai Bảo quyết không nhả, hai chân móc lên eo cha, khiến chăn bị nhào nát thành một đống, hai cha con như đang vật lộn. A Lê ôm lấy Bảo Du, hai mẹ con cười nghiêng ngả, A Hoàng bị làm ồn chịu không nổi, đành chuyển qua góc khác ngủ.

Giằng co thêm một lúc, Tiết Duyên tức mà bật cười, cuối cùng cũng để mặc con như vậy.

Lai Bảo mãn nguyện tựa đầu lên bụng cha, há miệng hướng về phía Bảo Du, "A——"

Bảo Du hiểu ý, nhanh tay bóc một quả nho, đút vào miệng ca ca, cười tươi như búp bê sứ.

Lai Bảo lại quay sang nhìn A Lê, "A ——"

Tiết Duyên liếc thấy, bực mình, âm thầm véo con một cái sau lưng, "Ngậm miệng lại và lập tức xuống ngay cho ta!"

"…" Lai Bảo không dám làm loạn nữa, ngoan ngoãn bò xuống, ngồi bên cạnh Bảo Du.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!