Chương 114: Ngoại truyện 2

Giọng hét ấy gần như xuyên phá cả bầu trời, A Lê giật bắn người, vội vàng khoác áo quần và mang giày chạy xuống. Tứ Hỷ dụi nhẹ mắt ngồi dậy, cũng chạy theo sau.

Chẳng bao lâu, nhà bếp đã chật kín người. Hai vú già nhìn nhau, ngơ ngác nhìn Lai Bảo đang ngồi trên đất lăn lộn, gào khóc ăn vạ. Tiết Duyên mặt lạnh như tiền, quát mấy tiếng thấy không ăn thua, liền giơ chân định đá.

Cảnh đó làm Phùng thị sợ tái mặt, bà vội vàng quát lớn, rồi kéo Lai Bảo lại ôm vào lòng, cau mày nói, "Thằng bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Sao con lại thô lỗ như thế? Dạy dỗ thì phải kiên nhẫn chứ."

Tiết Duyên bất lực xoa trán, liếc nhìn A Lê, trong lòng mệt mỏi.

Lần nào cũng vậy cả. Mỗi khi Lai Bảo làm sai chuyện gì, chỉ cần Tiết Duyên vừa xắn tay áo định dạy dỗ, bàn tay còn chưa chạm vào, Phùng thị đã vội vàng ra can ngăn. Người ta nói cháu cách ông bà một đời thì thương hơn, mà giữa Phùng thị và Lai Bảo là cách nhau tới ba đời, nên yêu chiều cũng là điều dễ hiểu. Nhưng thứ cưng chiều không có nguyên tắc, chỉ khiến Tiết Duyên đau đầu.

Lai Bảo bây giờ nghịch ngợm, phách lối chẳng coi ai ra gì, một nửa lỗi là do Phùng thị bênh vực quá mức.

Nhưng lần này Tiết Duyên quyết tâm phải dạy cho một trận. Sắc mặt chàng không đổi, chỉ thẳng xuống đất, lạnh giọng, "Lại đây."

Lai Bảo sụt sịt, vùi đầu trong ngực Phùng thị, chẳng thèm liếc nhìn phụ thân lấy một cái.

Tiết Duyên tức đến mức mũi cũng muốn vẹo đi.

Chàng liếc sang A Lê, ra hiệu bằng ánh mắt. A Lê hiểu ngay, quay sang Lai Bảo, giọng dịu dàng, "Bảo Bảo ngoan nào, lại đây với mẫu thân."

Lai Bảo hít mũi mấy cái, có vẻ dao động.

A Lê bèn móc ra một viên kẹo lạc, mở lòng bàn tay ra cho cậu xem, nhẹ giọng dụ dỗ, "Lại đây, có muốn ăn kẹo không?"

Lai Bảo dán mắt nhìn viên kẹo khá lâu, cuối cùng không chịu nổi cám dỗ, bước từng bước nhỏ đi tới. Nhưng đầu ngón tay còn chưa kịp chạm vào kẹo, đã bị Tiết Duyên túm cổ áo xách lên.

Lai Bảo lập tức nhận ra mình bị lừa, vừa tủi thân vừa giận dữ, dang chân ra định chạy, nhưng cả người vẫn bị treo lơ lửng, giãy thế nào cũng vô ích.

Tứ Hỷ ngồi xổm dưới đất, chống cằm ngẩn ngơ nhìn, trầm trồ nói, "Ca ca, huynh bay cao ghê đó!"

Lai Bảo gào, "Bay cái gì mà bay, đệ đừng có nói nữa được không!"

Tứ Hỷ bĩu môi, thật sự im lặng, rồi quay sang chỗ A Lê xin kẹo. Lai Bảo nhìn thấy thế, suýt ngất tại chỗ vì tức.

Phùng thị đã bị A Lê khéo léo khuyên đi, vú già cũng tản hết, không còn ai cản trở hành động bạo lực của Tiết Duyên. Chàng ném Lai Bảo xuống đất, xắn cao tay áo, rút một cây chổi định quất. Lai Bảo không chịu khuất phục, chạy vòng quanh nhà tránh né, vật lộn trong tuyệt vọng.

A Lê chỉ ngồi một bên, bế Tứ Hỷ trong lòng, không hề có ý định lên tiếng can ngăn. Lai Bảo bị Tiết Duyên ép dồn vào góc tường, mặt mũi đầy tuyệt vọng.

Ngay khi cây chổi sắp giáng xuống người, Lai Bảo bỗng lóe lên linh cảm, la lớn, "Cha ơi đừng đánh con! Con cho cha tiền!"

Tiết Duyên khựng lại, nheo mắt nhìn kỹ, rồi chậm rãi đặt cây chổi xuống, hứng thú hỏi, "Con lấy đâu ra tiền?"

Lai Bảo đáp: "Con tự kiếm được."

Tiết Duyên hơi ngạc nhiên, quay lại nhìn A Lê. Thấy nàng cũng mang vẻ hoang mang, chàng l**m môi, không nói gì thêm. Một đứa trẻ mới năm tuổi mà nói tự kiếm tiền, tuổi này dường như chỉ biết nghịch để gây sự chú ý người khác thôi, nghe chẳng giống chuyện đàng hoàng gì. Tiết Duyên quyết định thuận theo, thăm dò tiếp:

"Muốn dùng tiền đổi lấy việc khỏi bị đánh, cũng được. Nhưng con định trả cho ta bao nhiêu?"

Lai Bảo nói, "Cha, nếu hôm nay cha cho con năm mươi văn, một tháng sau con trả lại cha một lượng bạc!"

Tiết gia là nhà giàu, một lượng bạc chẳng đáng gì. Nhưng với dân thường, đó là hai ba tháng tiền công. Một đứa bé năm tuổi mà nói như vậy thì làm sao làm ra nhiều tiền như vậy.

Tiết Duyên nhíu mày, "Cái tật nói khoác này học ở đâu ra?"

Lai Bảo ngẩng đầu, "Con không nói khoác!"

A Lê bước lại, nhẹ giọng hỏi, "Thế trước đây con cũng kiếm tiền kiểu này à?"

Lai Bảo đáp, "Con đã kiếm được ba lượng rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!