Chương 9: (Vô Đề)

Hôm nay, ở mười phòng cuối cùng trong thư viện, tôi kết thúc công việc tại căn phòng đầu tiên trong số đó.

Tôi cho người mang ra một hòm đựng cuộn thẻ tre bị hư hao, rời rạc, trình tự cũng vì thế mà bị xáo trộn. Tôi tìm vài cung nữ và thái giám biết chữ chỉnh lý toàn bộ số cuộn thẻ tre rời rạc này và xếp thành từng hàng dưới đất, sau đó so sánh và sắp xếp lại, dựa theo câu văn mà ghép lại thành sách, rồi cột lại.

Lúc này, Lưu Trệ đi vào, nhưng vẻ mặt không điềm tĩnh như trước đây mà lại hơi tức giận. Tôi thấy thế, cho nhóm người cung nữ thái giám lui ra, đi tới quan tâm hỏi: "Trệ nhi...?".

"A Kiều tỷ tỷ...". Lưu Trệ cau mày lên tiếng, sắc mặt có vẻ nghiêm túc đi qua đi lại trong điện, có khi giẫm lên bàn đá xanh trong điện làm thẻ tre nằm trên đó rung lắc, "đệ...".

Tôi hỏi với thái độ mềm mỏng, "đệ làm sao? Cứ nói với tỷ".

Lưu Trệ thở dài, "... Hôm nay đệ đi thỉnh an Thái hậu, Thái hậu hỏi đệ gần đây học được gì, đệ... Đệ đã hào hứng nói về sách lược trị quốc của Khổng Mạnh, còn khen nho sinh vài câu...".

Tôi cẩn thận đi qua thẻ tre nằm dưới đất mà tới gần hắn, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lưng của hắn: "Thái hậu... Tức giận phải không?".

Mặt mày hắn xanh lét, tự trách nói: "... Đệ thật sự không nên...". Hắn ngước mắt nhìn tôi, "vì đệ thấy A Kiều tỷ tỷ thích Hoàng Lão học, nhưng chúng ta vẫn bàn luận về Nho học hăng say, không biết mệt.... Nên đệ... Đệ cho rằng... Cho rằng...".

Tôi vuốt vai hắn và an ủi: "Không có chuyện gì đâu... Không có chuyện gì đâu".

Hắn lắc đầu, nghiến răng nói: "Làm sao không có việc gì?!... Thái hậu đã thật sự nổi giận lôi đình, nói đệ không tuân theo tổ huấn...".

"Bình tĩnh... Bình tĩnh...". Tôi vội v**t v*, cho hắn dễ thở hơn.

Thấy hắn phẫn uất, tôi không khỏi lấy làm lạ. Lưu Trệ bình thường hiểu rõ nhất là tùy mặt gửi lời, biết rõ Thái hậu thích tư tưởng Hoàng Lão không phải là chuyện ngày một ngày hai, sao hắn còn muốn đụng vào mũi kiếm đó? Thật không giống với tác phong của hắn...

Nhưng việc này lại có vẻ thú vị, vì trẻ con ở tuổi này (ở thời đại này) như hắn lần đầu tiên có mâu thuẫn với người lớn, thế mà không phải vì nha hoàn, cũng không phải vì thị thiếp hoặc phủ đệ lớn hay nhỏ, quà thưởng nhiều hay ít, mà là vì sách lược trị quốc. Tuy nhiên, tôi bây giờ phải cởi bỏ uất ức trong lòng hắn trước mới được...

"Đệ cảm thấy lấy Nho học trị quốc là điều nên làm?"

Hắn sững sờ, có vẻ chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

"Tỷ cũng cảm thấy Nho học không tệ. Tỷ còn nhớ là đệ từng nói với tỷ, nếu có một ngày có thể trọng dụng nho sinh thì tam cương ngũ thường* nhất định có trật tự, mà khắp thiên hạ này đều là đất vua, vậy nên cần phải động binh để bình định man di..."

*tam cương ngũ thường: là chuẩn mực đạo đức, đời sống chính trị, xã hội được Khổng Tử đặt ra và nam giới phải theo.

Hắn trầm tư nhìn tôi và mím môi.

Tôi nhẹ nhàng chỉ dẫn: "Đệ có nghĩ tới là... Nếu muốn xuất chinh đánh Hung Nô, cần bao nhiêu lương thảo cho đại quân ba trăm nghìn người không?".

Hắn suy nghĩ rồi thở dài: "Đệ tính thế này. Nếu đi thẳng đến Mạc Bắc, tốc chiến tốc thắng, trong vòng ba tháng phải chiến thắng trở về thì cần khoảng hai mươi tám triệu thạch".

Tôi gật đầu, lại hỏi: "Vậy đệ có nghĩ tới trường hợp chẳng may là quân đội lâm vào khổ chiến, kéo dài tới hơn một năm thì chúng ta phải cần bao nhiêu lương thảo không...".

"...". Hắn mấp máy môi, không nói gì.

"Tỷ đã tính qua, có lẽ khi đó cần hai trăm triệu thạch". Tôi dừng lại, "... Quốc khố có nhiều lương thực như vậy không?".

Hắn gật đầu nói: "Có".

"Nếu thế, chúng ta có thể chống đỡ được mấy năm?"

"... Ba năm."

"Đệ cảm thấy là Hung Nô đã chiếm giữ thảo nguyên mấy trăm năm nay, hiện tại đệ phái ba trăm nghìn người đi trong ba năm có thể quét sạch được chúng sao?"

"... Có lẽ là không thể."

"Nếu như không thể, mà đệ vẫn phái binh, lương thảo vẫn tiêu hao, còn vô duyên vô cớ chuốc lấy kình địch như thế... Thì sự ảnh hưởng này đối với Đại Hán mà nói, là tốt hay không tốt?"

"... Có lẽ là không tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!