Mỗi ngày đều trôi qua như vậy, tôi đến thư viện đọc sách, Sở Phục chờ ở bên ngoài, Lưu Trệ luôn luôn đến ngủ trưa. Chuyện để hắn chờ đến trưa, hắn không nhắc tới, tôi cũng không muốn giải thích... Bất tri bất giác, thu qua đông đến, tôi đến đây đã hơn một năm.
Sách trong thư viện nhiều vô kể, nhưng mỗi ngày tôi chỉ được ở đó hai canh giờ.
Mỗi ngày thỉnh an, Đậu Thái hậu luôn tràn đầy phấn khởi kiểm tra tôi về Hoàng Lão học, bởi vậy ngoài việc đọc sách bình thường tôi phải kiêm thêm chuyện thông thạo môn học đó. Nên tính lại thì thời gian chân chính để tìm Cửu tinh Thần thư cũng không có dư dả là bao. Nhưng tôi biết đạo lý dục tốc thì bất đạt, nếu bây giờ thận trọng từng bước như vậy, tôi tin rằng muốn thu gom đủ chín bản sách này cũng không phải việc khó.
Hiện tại tôi có tổng cộng ba quyển Cửu tinh Thần thư, với tốc độ tìm kiếm như hiện tại, để có được trọn bộ thì có lẽ phải mất ba năm, nhưng với tôi mà nói, tương lai hứa hẹn như thế cũng không quá khó khăn.
Đêm Giao thừa, tôi và Trệ nhi đón năm mới cùng nhau ở trong cung. Hắn tặng tôi một sợi dây chuyền phỉ thúy, có vẻ là đồ ngự tứ, hẳn là Vương Hoàng hậu chọn cho tôi; mà tôi thì tặng cho tiểu Lưu Trệ một con heo vải, tôi tự làm.
"Chúc Trệ nhi luôn khỏe mạnh và luôn vui vẻ". Theo tiếng ồn ào huyên náo chúc mừng năm mới, tôi cười nói.
Nghe vậy, hắn cũng cười. Dạ yến của Trung Hoa luôn rực rỡ đầy màu sắc với múa Lân
- Sư
- Rồng*, nụ cười của hắn được ánh trăng và hoa đăng tôn lên càng thêm đẹp đẽ, tôi không kiềm được mà đi qua, bế hắn lên xoay một vòng.
*Múa Lân
- Sư
- Rồng là một môn nghệ thuật múa dân gian đường phố có nguồn gốc từ Trung Quốc, thường được biểu diễn trong các dịp lễ hội vì ba con thú này tượng trưng cho thịnh vượng, phát đạt, hạnh phúc, hanh thông,...
Tiếng chuông vang vọng nội viện hoàng cung... Trưởng Công chúa và Hoàng thượng, Hoàng hậu vây quanh Thái hậu và chiêu đãi quần thần tại Vị Ương cung. Nơi nơi giăng đèn kết hoa. Tiếng chén rượu va nhau đã vang lên ba ngày nay mà chưa hề dừng lại. Có lẽ do uống rượu mạnh, mà trong phút chốc, tôi cảm thấy hơn một năm sống chung, người trong ngực này giống như là em trai của tôi, một người thân như chân với tay.
"Cảm ơn A Kiều tỷ tỷ. Trệ nhi cũng sẽ bảo vệ tỷ, để tỷ hưởng vinh hoa phú quý mãi mãi". Tiểu Lưu Trệ đưa tay ôm cổ tôi, nghiêm túc hứa hẹn nói.
Nghe vậy, tôi hơi sững sờ. Ảo tưởng đẹp đẽ mới vừa rồi còn chìm trong bầu không khí chúc mừng năm mới trong nháy mắt bị câu nói này đánh tan, khiến cảm giác ấm áp thoáng chốc cũng tan thành mây khói. Tôi dịu dàng đáp lại: "Vậy đệ phải nói được làm được".
"Tất nhiên là đệ làm được."
Tôi cười gượng, nhéo mũi hắn. "Tỷ thấy đệ sẽ không làm được".
"A Kiều tỷ tỷ không tin đệ?"
Tôi cười mỉm, ôm hắn, không nói gì mà nhìn về nơi xa, thấy Trường Lạc Vị Ương hưng thịnh và lộng lẫy. Không phải tôi không tin hắn, chỉ là, tôi tin tưởng lịch sử hơn...
Nghĩ tới đây, trong lòng man mác buồn. Nếu một ngày tôi trở về, A Kiều kia tính tình ngay thẳng lại thành thật phải làm sao? Nàng ấy ứng phó được cậu nhóc trong ngực tôi sao? Huống chi nàng ấy còn yêu hắn.
Ở đây càng lâu, tôi dường như càng hiểu suy nghĩ trong lòng của A Kiều ở quá khứ, giống như nàng ấy và tôi là một thể....... Nàng ấy đã tưởng những lời ngon tiếng ngọt, dịu dàng như nước năm đó là những lời thật lòng...
Sử sách nói nàng ấy kiêu xa ương ngạnh, nhưng sự ương ngạnh này không phải do tiểu Lưu Trệ từ khi còn bé đã dỗ dành nàng ấy như thế sao?
Chỉ là sau này, nàng ấy đã phải bỏ mình vì sự ương ngạnh này.
Bỏ tiểu Lưu Trệ xuống, tôi nói với hắn: "... Trệ nhi, tỷ tỷ hi vọng đệ nhớ kỹ lời nói hôm nay".
Tiểu Lưu Trệ giữ chặt tay tôi: "A Kiều tỷ tỷ, đệ nhất định nói được thì làm được".
Năm nay, tôi đã đủ mười bốn tuổi, Lưu Trệ c*̃ng mười tuổi, tôi cao hơn hắn rất nhiều nên vừa rồi ôm hắn trong ngực cũng không cảm thấy mệt mỏi. Nhưng hiện tại thấy hắn ngửa đầu nghiêm túc hứa hẹn với tôi bằng dáng vẻ chững chạc... Tôi không khỏi bị hắn chọc cười. Dù vậy, buồn cười thì buồn cười, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo; tuy tay hắn nắm chặt tay tôi lại rất ấm áp... Đáng tiếc, sự ấm áp này không lan đến lòng tôi...
Thời gian thấm thoát thoi đưa... Tôi phải lục tìm thứ tôi cần một cách bài bản tại cái thư viện mênh mông ấy trong khoảng thời gian vụt trôi đó. Tựa như một cái chớp mắt, thời gian đã chạy trốn khỏi tầm mắt rồi...
Đến nay, tôi và tiểu Lưu Trệ đã trải qua hai cái Tết. Trong hai năm này, dưới sự chăm chỉ không ngừng của tôi, bây giờ tôi đã thu gom được sáu bản Cửu tinh Thần thư, còn thiếu ba quyển nữa, theo thứ tự là « Cửu tinh Càn thư », « Cửu tinh Khảm thư » và « Cửu tinh Ly thư ».
Hai năm qua, tôi vẫn quan tâm tiểu Lưu Trệ như trước, như một thân tỷ chiếu cố đệ đệ, có thể nói là tỉ mỉ chu đáo, dịu dàng có thừa... Hắn c*̃ng hiểu chuyện, mặc kệ là thật hay giả, biểu hiện của hắn luôn làm tôi hài lòng.
Hắn không còn giống với hồi tôi mới tới đây, cứ luôn dè dặt với tôi, mà bây giờ c*̃ng có lúc nói chuyện thoải mái trước mặt tôi...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!