Chương 3: (Vô Đề)

Tôi ngừng nói chuyện với hắn mà nhìn những con bướm sặc sỡ bay lượn trong Ngự Uyển... Tôi ngồi đó không nhúc nhích, suy nghĩ mông lung. Lưu Trệ lẳng lặng ngồi bên cạnh tôi, dường như biết tôi không muốn bị quấy rầy, không nói một lời mà chờ đợi tôi. Cảnh tượng mà người khác có lẽ sẽ hâm mộ này cũng không thể sưởi ấm lòng tôi mà càng khiến cho nó thêm lạnh buốt.

Tôi không khỏi nghĩ: con người khi nào thì chịu ẩn nhẫn?

... Tôi đưa tay, sờ lên đầu Trệ nhi, Trệ nhi ngoan ngoãn nghiêng người sang, mặc tôi v**t v*.

Phải rồi...

Một người, khi những gì hắn mong muốn lớn hơn nỗi đau mà hắn đã phải chịu đựng thì hắn sẽ biết ẩn nhẫn. Mà điều hắn hằng mong muốn trên đời này còn có gì lớn hơn hoàng vị?

Nếu lúc trước không có Trưởng Công chúa ngày ngày nói tốt trước mặt Cảnh Đế, ra sức đề cử, thì bây giờ ngay cả Thái tử hắn c*̃ng không có được.

"A Kiều tỷ tỷ... Nhột quá."

Tôi thu tay về, mắt nhìn thẳng về phía trước...

Quả nhiên, tất cả những thứ này; triều đại này, thế giới này, con người ở đây, đều không phải là thứ tôi muốn. Tôi thật sự rất muốn quay trở về... Tôi nhớ cái ôm ấm áp của Tiến sĩ Lưu; và căn nhà trọ đơn giản nhưng thanh tịnh của mình.

"Trệ nhi, đệ có biết thư viện hoàng cung ở đâu không?"

Tiểu Lưu Trệ đáp lời ngay: "Về Hoàng Lão đạo* thì đều ở tại Vị Ương cung của Thái hậu. Còn các nhà khác thì Trệ nhi phải hỏi mới biết được".

*Hoàng Lão đạo, còn gọi là trường phái Hoàng Lão, hay tư tưởng Hoàng Lão, là tiền thân của Thái Bình Đạo, một giáo phái của Đạo giáo. Hoàng là Hoàng Đế, Lão là Lão Tử. Tư tưởng Hoàng Lão bắt nguồn từ các Đạo gia thuộc học phái Tắc Hạ thời Chiến Quốc, đến đầu đời Tây Hán nó biến thành một trào lưu triết học và chính trị mạnh, chủ trương thanh tĩnh vô vi, cho dân nghỉ ngơi, nới tay trị dân. Đến đời Đông Hán, học phái này trở thành tôn giáo, thờ Hoàng Đế và Lão Tử - (theo Wiki).

Và "nhà khác" ở đây là ý chỉ về những nhà nho, nhà tư tưởng khác.

Tôi đứng dậy, "tỷ tỷ muốn đi thư viện, Trệ nhi giúp tỷ tỷ nói một tiếng với Thái hậu và mẫu thân".

Tiểu Lưu Trệ gật đầu, "vậy đệ đi đây".

Dưới sự chỉ dẫn của người hầu, tôi đi tới thư viện hoàng gia. Họ đẩy cửa điện ra cho tôi, chỉ thấy bên trong đại điện rộng lớn và vĩ đại, toàn là giá sách cao cao, mà trên các giá sách san sát nối tiếp nhau đó thì tràn đầy thẻ tre được để thành đống...

Tôi chậm bước đi vào, không khỏi đảo mắt nhìn thẻ tre ở hai bên. Ở đây là thư viện Đạo giáo, trong đó có các tựa sách của Hoàng Lão đạo, và đập vào mắt tôi là rất nhiều cuốn tôi chưa từng nghe thấy. Hẳn là lâu lắm rồi, người hiện đại đã đánh mất nó... Nhưng may mắn thay, sau khi học xong Tiến sĩ Đạo giáo, tôi thuộc lòng các học thuyết Đạo gia. Ký ức lại nhận biết chữ Tần triện cho nên nhìn những quyển sách này cũng không khó khăn.

Tôi khái quát nhìn từng hàng một, bỗng nhiên có một quyển bị đè bên cạnh cuộn thẻ hấp dẫn sự chú ý của tôi. Tôi ngồi xuống, bóc dây lụa buộc chặt ra nhìn cẩn thận, chỉ thấy nó được viết bằng dòng chữ Tần triện mờ - «Cửu tinh Tốn thư».

Tôi cảm thấy sốc... Vì vốn tưởng rằng cuối thời Đông Hán mới sáng tạo ra Cửu tinh Thần chú. Và tôi chỉ là muốn thử vận may nên đến thư viện xem thử... Lại không ngờ... «Cửu tinh Tốn thư» này không phải là tài liệu cần thiết mà tôi dùng để cố định góc đông nam khi bày ra Cửu tinh Thần trận sao?!

Thế là tôi gọi người hầu, sai họ giúp tôi lấy hết những thẻ tre khác đang đè lên nó ra, rồi tôi gỡ cuốn này xuống. Sau đó đi dạo một vòng, mượn thêm mấy cuộn thẻ tre khác để che đậy.

Không bao lâu sau, Trưởng Công chúa đã đến gọi tôi, tôi liền đi cùng Trưởng Công chúa ra cung và hồi phủ.

"Sao bỗng nhiên có hứng thú với Đạo giáo thế?". Trưởng Công chúa thấy tôi mang một rương thẻ tre về phủ Công chúa thì hỏi.

Tôi suy nghĩ: "... Lần trước sinh bệnh, con nằm mơ thấy thần tiên giẫm trên mây đến thăm, nói con nên xem nhiều Đạo thư".

Trưởng Công chúa nghe vậy hơi giật mình: "... Thật ư? Vậy là chuyện tốt. Hôm nay Trệ nhi đến báo, Thái hậu còn khen con, nói con có lòng vô vi*, là phúc khí Đại Hán đấy. Vì thế, Thái hậu đặc biệt phê duyệt ý chỉ, nói con có thể tùy ý đọc sách trong Tàng thư điện của Thái hậu".

*Vô vi là tư tưởng của triết gia Lão Tử. Và triết lý sống vô vi là: Làm mà như không làm, thuận theo tự nhiên và không trông chờ vào kết quả.

"Vậy ngày mai con đến tạ ơn Thái hậu."

"Rất tốt. Con cũng hãy nói chuyện thần tiên gợi ý cho Thái hậu luôn nhé..."

"Dạ."

Về tới tiểu viện của mình, tôi để người ta đưa rương thẻ tre thẳng đến phòng ngủ, xong bảo thị nữ đi ra hết, đóng cửa lại. Tôi lật quyển «Cửu tinh Tốn thư» cẩn thận xem. Văn tự trong đó đúng là bản sao của quyển kia tôi chụp trong thư viện...

Như vậy, chỉ cần cho người mang tới một quyển thẻ tre mới, tôi sẽ tự sao chép lại, rồi khoá trong tủ bàn trang điểm. Còn bản «Cửu tinh Tốn thư» này thì đem trả lại. Và như thế tôi đã có được tài liệu bày trận của riêng mình...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!