Chương 20: Hoàn

Hôm đó, tôi đang tự học trong thư viện của Học viện Phật học thì nghe có bạn cùng phòng gọi ngoài cửa:

"Trần Kiêu, có người tìm cậu kìa!"

Tôi đặt kinh Phật trong tay xuống, đứng dậy đi ra ngoài. Chỉ thấy một chiếc Aston Martin đỗ trong bãi xe giản dị của học viện Phật học, trông thật lạc lõng giữa những công trình thanh tịnh xung quanh... Anh ta đang tựa bên cửa xe hút thuốc, thấy tôi bước ra liền dập tắt mẩu thuốc, vẫy tay với vẻ phong nhã.

"... Anh tìm tôi?" Tôi nhíu mày hỏi.

Anh cười:

"Còn nhớ tôi không?"

Tôi gật đầu:

"Sao anh tìm được tới đây?"

"Thời buổi này thông tin phát triển mà."

Anh nhún vai, ánh mắt mang chút bất cần đời nhìn tôi.

"Tôi xem lại băng ghi hình giám sát thôi."

"... Vậy anh tìm tôi có việc gì?"

"Có lẽ cô sẽ không tin..."

Anh nhìn tôi chăm chú.

"Sau khi gặp cô một lần, không hiểu sao trong đầu tôi lúc nào cũng là hình bóng cô."

"Tôi tin."

Vì chúng ta có nghiệt duyên tiền kiếp.

Nghe tôi nói vậy, anh ta thoáng sững người, rồi bật cười:

"Nếu thế... có muốn thử qua lại với tôi không?"

"Đã qua lại rồi."

Tôi bình thản đáp.

"Khi nào?"

Anh cười, khóe môi nhếch lên.

"... Chẳng lẽ trước đây tôi từng gặp cô?"

"Ừ."

Tôi gật đầu.

"... Với cô gái có sức hút như vậy, tôi chắc chắn sẽ không quên."

Thật ra không phải vì sức hút, mà là nhân quả tiền kiếp.

"Anh quên rồi, nhưng tôi vẫn nhớ."

Thấy tôi nói chắc chắn như vậy, anh lại đánh giá tôi lần nữa, ánh mắt thêm phần hiếu kỳ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!