Chương 2: (Vô Đề)

Giữa đình đài lầu các là những bụi hoa rực rỡ quấn quanh hành lang, khiến đầu mũi tôi toàn là hương hoa, nhưng thứ tràn ngập và không thể xoá bỏ trong lòng tôi lại là vị đắng.

Tôi mặc chiếc váy rườm rà bằng thứ lụa trơn bóng, chân mang giày gấm thêu tơ vàng, xung quanh là một nhóm thị nữ. Như con rối bị giật dây, tôi được dẫn đi chơi bắt bướm trong vườn trong phủ.

Tôi đang chạy băng băng giữa những bụi hoa nhưng tự cảm thấy mình ngớ ngẩn nên ném đi tấm lưới bắt bướm để trút giận. Rồi tôi từ từ ngừng lại bước chân tê dại, đặt mông ngồi lên chiếc ghế đá bên cạnh. Thị nữ xung quanh lập tức quỳ xuống, ôm lấy tôi như ôm tiên nữ, đưa nước, lau mồ hôi với ánh mắt tràn ngập kính sợ. Nhưng, tôi lại cảm thấy hành động của mình thật lố bịch.

Đưa mắt ra ngoài tường cao, nhìn bầu trời trong xanh, lần đầu tiên tôi cảm thấy bầu trời xanh thẳm như thế lại làm cho người ta nghẹt thở.

Trưởng Công chúa nhìn thấy tôi từ xa liền sai thái giám bên cạnh đến mời: "Tiểu Công chúa, Trưởng Công chúa gọi ngài qua nói chuyện ạ".

Nghe vậy, tôi không thể làm gì khác hơn ngoài miễn cưỡng xách váy, dưới sự chen chúc vây quanh của đám đông mà đi vào trong đình trước mặt

- nơi có Trưởng Công chúa, gọi một tiếng mẫu thân.

Trưởng Công chúa mặc hoa phục, búi tóc cao, tóc mai đầy trâm hoa, tự có khí chất làm người khác phải sợ hãi. Bà nhìn tôi, hơi nhíu mày: "Từ khi trải qua cơn bệnh nặng vào tháng trước, con dần không thích nói nhiều, ngược lại như biến thành người khác. Rồi những khi ngự yến, Thái hậu và Hoàng thượng sai người đến mời mấy lần, con cũng không đến. Vậy mà khi ta đến xem, thì con lại đang bắt bướm... Tất cả sự thông minh trước đó đi đâu rồi?

Không phải con bệnh thành đứa ngốc luôn rồi chứ".

"..."

"Thái hậu nói Trệ nhi nhớ con, cho nên con sẽ theo ta vào cung."

"...". Tôi không thể làm gì khác ngoài gật đầu.

Tôi đến thời đại này đã hơn một tháng. Nửa tháng trước thì tôi bệnh, nằm liệt giường. Nửa tháng sau thì dần khỏi hẳn. Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn ân hận vì đã bày 'Cửu tinh Thần trận' trong phòng sách, để rồi phải bước vào giữa trận, trong nháy mắt thời không đảo lộn như con quay khiến tôi rơi vào vòng xoáy lịch sử... Mà hiện nay thì mưa dầm thấm đất, tôi đã biết mình đang ở triều Hán. Mẫu thân "tôi" là Trưởng Công chúa Lưu Phiêu, thân tỷ của Hán Cảnh Đế.

Mà "tôi" chính là Thái tử phi kiêm tiểu Công chúa

- Trần A Kiều.

Lúc mới tới thời đại này, tôi gần như cự tuyệt tiếp nhận tất cả. Trong lúc bị bệnh, tôi lặng lẽ đổ hết thuốc đi. Từ chối nói chuyện với tất cả mọi người, hi vọng có thể trở lại thế giới mà tôi thật sự gắn bó. Nhưng đáng tiếc, tôi hoàn toàn không thành công.

Thiệp mời ngự yến không chỉ đưa tới một lần, tôi đều lặp đi lặp lại nhiều lần lý do "Thân thể khó chịu, sợ ảnh hưởng long thể" mà từ chối bước ra ngoài nửa bước... Tính đến hôm nay thì tôi đã bình phục hơn mười ngày rồi, xem ra Trưởng Công chúa nhất định sẽ đưa tôi vào cung.

Nhìn tay chân nhỏ nhắn của mình, đây không phải là tay chân của tôi, cũng không phải là thân phận của tôi. Tôi không khỏi thở dài trong lòng.

Tiểu Công chúa Trần A Kiều, cô đi đâu rồi? Mà bây giờ nhốt tôi ở trong thân thể này!

Tôi ngồi trong xe ngựa, lắc lư lảo đảo đi đến cung điện. Tôi vén màn, nghiêng đầu nhìn Trường Lạc Vị Ương như một toà tháp đột ngột mọc lên từ bình địa với mây ở khắp mọi nơi, quả nhiên rất khí thế. Chỉ là cảnh đẹp như thế, với tôi mà nói, dù có rảnh thưởng thức thì cũng không có tâm trạng tán thưởng...

Dưới sự hầu hạ của thị nữ, tôi cắn răng giẫm lên lưng người quỳ sấp làm bậc thang, bước xuống xe ngựa, lòng đầy âu lo.

Trưởng Công chúa nâng niu tôi như minh châu, trân bảo có gì hiếm thấy luôn phải đem đến trang trí trong phủ Công chúa. Đến mức như vậy, tôi không khỏi cam chịu nghĩ: Bà đã yêu thương tôi như vậy, vì sao lại không phát hiện ra tôi không phải là A Kiều trước đó? Phát hiện rồi thì tốt, giải thoát cho tôi. Tốt nhất là tìm được thầy trừ tà cao minh, đuổi được tôi về hiện đại thì càng là công đức vô lượng...

Hiện đại có tiến sĩ Lưu, anh ấy vẫn còn chờ tôi về kết hôn mà...

Những ngày qua, đêm nào tôi cũng nhớ anh ấy khôn nguôi nhưng lại không dám quá nhớ, vì tôi sợ mình sẽ bị bức điên.

Xe ngựa của Trưởng Công chúa dừng tại phía trước, chỉ thấy bà ung dung giẫm lên người quỳ làm bậc thang, đi ra loan giá, từng điệu bộ cử chỉ đều toát lên sự quý phái của người bề trên...

Quạt tròn từng cái từng cái như Khổng Tước mở ra trước mặt, tôi nhắm mắt theo đuôi Trưởng Công chúa đi đến Ngự Uyển. Trước mắt là hào quang lấp lánh của người người mặc quần áo lộng lẫy, đầu đội mão đắt giá, rất rực rỡ. Tôi nghiêng đầu nhìn, tìm kiếm những gì còn sót lại trong trí óc...

Người đàn ông trung niên mặc đồ màu đen ngồi tại vị trí cao nhất, hẳn là Cảnh Đế rồi. Còn vị kề bên ông, lão phụ nhân quý khí đầy người ấy chắc là Đậu Thái hậu. Mà bà cô lớn tuổi ngồi ở dưới tay vị kia hẳn là Vương Hoàng hậu.

Có lẽ do bị thân thể này ảnh hưởng nên khi bước vào tầm mắt của họ, tôi bỗng cảm thấy hết thảy đều quen thuộc, dường như còn có một sức mạnh nào đó lôi kéo tôi đi về phía trước. Như thể tôi sinh ra đã thuộc về nơi này, quen biết tất cả thế hệ bọn họ.

Theo thứ tự số ghế mà nhìn, chỉ thấy bên cạnh Vương Hoàng hậu có một bé trai khoảng bảy tám tuổi, phấn điêu ngọc trác đang ngồi... Hắn hẳn là Hán Vũ Đế tương lai, và bây giờ là Thái tử

- tiểu Lưu Trệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!