Chương 17: (Vô Đề)

"Tử Phu mang thai rồi..."

Tin này là do chính Lưu Triệt nói cho tôi biết. Hắn đầy vẻ vui mừng, đi đi lại lại trong Tiêu Phòng điện, chia sẻ với tôi niềm hân hoan sắp lần đầu làm cha.

Tôi như thường lệ pha cho hắn một chén trà thơm, gật đầu nói:

"Chúc mừng Hoàng thượng..."

Đã ba tháng rồi hắn không lưu lại Tiêu Phòng điện. Ban đầu là tôi đuổi hắn đi, về sau hắn dường như cũng hiểu ý, ban đêm không còn đến nữa. Dù có dùng bữa tối cùng tôi, đến canh khuya hắn vẫn dời giá sang cung khác. Tôi biết hắn đang đợi tôi mở lời giữ lại, nhưng tôi không làm vậy. Nay mỗi ngày hắn đều có người mới, danh sách hậu cung lại dài thêm không ít.

Nhưng thường xuyên nhất, vẫn là mỹ nhân dịu dàng, hiểu ý người khác — Vệ Tử Phu.

"Trẫm từ trước đến nay chưa từng có con..."

Lưu Triệt cảm khái nói, "Đây là trưởng tử của trẫm, là đứa con đầu tiên..."

"Quả thật là chuyện vui của cả thiên hạ..."

Nhìn làn hơi nước từ chén trà bốc lên từng sợi, tan dần rồi biến mất, tôi không khỏi mỉm cười.

"Trẫm... có một ý định, muốn bàn với Hoàng hậu."

"Hoàng thượng có chủ ý gì, cứ tự quyết là được, cần gì bàn với thần thiếp?"

Nghe vậy, Lưu Triệt mỉm cười, nhưng lần này ánh mắt lại rất nghiêm túc:

"Trẫm muốn lập Tử Phu làm Tây cung Hoàng hậu."

Tôi nhướng mày. Lưu Triệt cười nói tiếp:

"A Kiều sau này vẫn là Đông cung Hoàng hậu. Không biết A Kiều thấy thế nào?"

"Thần thiếp có một lời, không biết Hoàng thượng có muốn nghe không..."

Tôi nhìn Lưu Triệt bằng ánh mắt dịu dàng chưa từng có.

Dường như hắn đã đoán được điều tôi sắp nói, sắc mặt có chút khó xử:

"... Trẫm biết nàng nhất định không muốn... Nhưng nàng ngày ngày không cùng trẫm chung giường... Nếu trẫm muốn có con với nàng, phải đợi đến năm nào tháng nào? Tuổi trẫm ngày một lớn... không thể mãi không có đích tử. Nếu nàng bảo đảm sau này không giận dỗi trẫm nữa, trẫm sẽ thường ở lại Tiêu Phòng điện, chuyện lập Tây Hoàng hậu có thể tạm gác lại..."

"Vậy Hoàng thượng có chịu giải tán hậu cung không?"

Hắn khựng lại:

"... Trẫm vì sao phải giải tán hậu cung?"

Tôi mỉm cười:

"Vậy Hoàng thượng cứ nghe thần thiếp nói hết đã. Em trai Vệ Tử Phu là Vệ Thanh, Hoàng thượng chẳng phải đang muốn trọng dụng sao? ... Võ Hoàng khai cương mở cõi, vốn là chí nguyện từ nhỏ của bệ hạ."

"..."

"Hoàng thượng muốn mở mang bờ cõi, thì phải trọng dụng Nho sinh, từ bỏ tư tưởng Hoàng Lão vô vi. Trước kia, phủ Trưởng Công chúa nhân danh Hoàng hậu sùng bái Hoàng Lão, đã thu nạp rất nhiều di sĩ Hoàng Lão từ thời Thái hoàng thái hậu... Hoàng thượng, việc này hẳn đã khiến người phiền lòng từ lâu rồi?"

"..."

"Thần thiếp có một kế, có thể giải quyết hai mối lo lớn của Hoàng thượng."

Lưu Triệt cuối cùng cũng hiểu ra, không khỏi nhìn tôi với vẻ khó tin:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!