Chương 11: (Vô Đề)

Từ Thượng Lâm uyển, Trưởng Công chúa đưa thư đến, bảo tôi khi khỏe hơn hãy ngồi kiệu đến Thượng Lâm uyển, còn nói Thái hậu và Trệ nhi đều rất nhớ tôi. Buông lá thư xuống, tôi thở dài trong lòng, đành phải dẫn theo Sở Phục và lên đường.

Nghe nói Thượng Lâm uyển rất đẹp, Trưởng Công chúa đã đi nhiều lần, riêng tôi thì vẫn luôn chưa được nhìn thấy.

Nhớ «Thượng Lâm phú» của Tư Mã Tương Như miêu tả Thượng Lâm uyển như sau: "Chung thủy bá sản, xuất nhập kính vị. Phong hạo lạo quyết, hu dư ủy xà, kinh doanh hồ kỳ nội. Đãng đãng hồ bát xuyên, phân lưu tương bối nhi dị thái. Đông tây nam bắc, trì vụ vãng lai."

«Hán thư» cũng nói, "trong uyển nuôi muông thú, nhà vua sẽ săn bắn trong uyển vào mùa xuân hoặc mùa thu, thu được vô số con thú. Ngoài ra, hành cung có bảy mươi viện, đủ để cho ngàn kỵ vạn thừa (1 000 kỵ binh và 10 000 xe có 4 ngựa kéo).

Đúng là một bãi săn Hoàng gia tốt nhất.

Đến Thượng Lâm uyển, đổi sang ngồi ngựa, Sở Phục cưỡi ngựa theo sau lưng tôi, nói: "Tiểu Công chúa, vừa rồi thủ vệ thái giám kia có báo rằng nếu muốn bái kiến Thái hậu, ngài cứ chạy theo con đường lớn hướng tây kia là được...".

Bệnh nhiều ngày như vậy, tôi cũng không muốn nằm trên giường nữa. Không dễ gì thấy được cảnh đẹp phồn thịnh trước mặt như thế, trước hết tôi muốn cưỡi ngựa chạy một vòng, thế là tôi nói: "Không vội. Đi đường nhỏ phía đông trước. Đang không có người".

"Vâng."

Từ từ đi vào rừng, cờ xí và người hầu khắp nơi càng ngày càng thưa thớt, thay thế bằng những bụi cỏ, thỉnh thoảng lại có một hai con thỏ rừng chạy ra từ đồi núi.

Men theo đồi núi lên cao hơn, cây cối cũng càng ngày càng tươi tốt. Sở Phục rút kiếm ra cầm trong tay, đề phòng mãnh thú đột kích. Xung quanh không một bóng người, tôi cưỡi ngựa, nhanh nhẹn băng qua bãi cỏ trong rừng...

Bỗng nhiên cách đó không xa có tiếng người vọng lại, tôi quay đầu nhìn thì thấy một thanh niên mặc quan phục cấp thấp chạy đến hướng của tôi, "... Cô nương! Cô nương! Chờ một chút!".

Tôi và Sở Phục nhìn nhau... Hôm nay chúng tôi ăn mặc bình thường, không phải lễ phục long trọng, chỉ là hơi lộng lẫy mà thôi, khó trách hắn không nhận ra. Nhưng đến khi người thanh niên kia chạy tới gần, tôi mới nhìn thấy rõ vẻ ngoài của hắn thì không khỏi trợn tròn mắt...

Hắn ta dừng ở trước ngựa thở hồng hộc: "Khụ khụ... Tại hạ họ Đổng, tên Trọng Thư, không biết cô nương còn nhớ đến tại hạ?".

Thấy gương mặt giống hệt người trong mơ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, nỗi bi thương và cảm giác nhớ mong thoáng chốc ăn mòn lồng ngực tôi... Tôi im lặng một lúc mới nói: "... Nhớ".

"Lần trước, sau khi cô nương lặng lẽ rời đi, tại hạ đã suy nghĩ, nhất định là cô nương cảm thấy tại hạ không có quan chức nên không muốn gả cho. Vì vậy tại hạ đã vào triều tìm một chức vị..."

"...". Tôi lẳng lặng nhìn hắn ta, không nói gì.

Hắn ta nói tiếp, "hiện nay, tại hạ đảm nhiệm chức vụ tại Thái Học viện, vốn là tại hạ sẽ đến nhà cô nương cầu hôn rồi, nhưng... Tại hạ đã chờ ở thuyền hoa ven hồ ngày ngày tháng tháng, mà không gặp được cô nương...".

"... Sao ngươi lại ở đây?"

"Tại hạ mới nhậm chức, không biết Thượng Lâm uyển là rừng sâu nên tách khỏi các đồng liêu, đã lạc đường mấy canh giờ... Tại hạ đang không biết như thế nào cho phải thì nhìn thấy cô nương... Thật sự là hữu duyên... Đúng rồi... Cô nương, tại hạ cứ quên thỉnh giáo cô nương về phương danh cũng như địa chỉ nhà, vì sao cô nương cũng ở chỗ này?"

Tôi thở dài, ghìm ngựa, quay người bỏ đi.

"Ối ối... Cô nương! Cô nương!"

Tôi không quay đầu lại, lại nghe hắn ở sau lưng hô: "Gặp cô nương một lần, Đổng mỗ ngày ngày nhớ, tháng tháng mong, bóng hình xinh đẹp của cô nương luôn luôn ở trong giấc mơ của tại hạ... Từ đó về sau, tại hạ không thể được quên cô nương... Tại hạ thấy trang phục của cô nương có vẻ là nữ chưa xuất giá, mà tại hạ cũng là nam chưa hứa hôn, cô nương rõ ràng cũng chú ý đến tại hạ... Vậy vì sao, cô nương không muốn gả cho tại hạ?".

Ghìm chặt dây cương, tôi tung người xuống ngựa, bước nhanh đi đến trước mặt hắn, "đúng là ta thích ngươi...". Tôi nói.

Sau đó, tôi lấy ra ngọc bội đại biểu là người hoàng gia ở bên hông từ kỵ trang, đưa lên trước mặt hắn: "Nhưng nếu ngươi muốn cưới ta thì hãy theo ta chạy về hướng tây, ngựa không dừng vó đến vùng biên Mạc Bắc, nơi không bao giờ có gió xuân, ngươi bằng lòng ư?".

Hắn suy nghĩ mất một lúc rồi nói: "Ta bằng lòng... Ta... Mẹ già của ta đã mất sớm, huynh đệ cũng không nhiều, chỉ có mỗi một mình ta...".

Tôi hơi sững sờ, "ngươi... Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?".

Hắn cười cay đắng, "chưa... Nhưng nếu hôm nay ta nói không, không phải cô nương sẽ đi ngay luôn sao...".

"Vừa rồi ngươi có hỏi tên ta đúng chứ, ta là Trần A Kiều..."

"... Trần... A Kiều...". Hắn mở to hai mắt, cứ kinh ngạc nhìn tôi, lùi một bước: "Cô cô cô... Cô là Thái tử phi?".

"Chúng ta vẫn chưa thành thân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!