*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Đầu năm học mới, em chân thành chúc các bạn học sinh có thể dũng cảm leo lên đỉnh cao và kiên trì chăm chỉ. Em tin rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra trong tương lai. Em cũng tin rằng "có lúc gió mạnh sóng to nhưng buồm mây sẽ giúp con thuyền của chúng ta vượt biển". Bài phát biểu của em đến đây là kết thúc. Xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe."
Trong khán phòng vang lên tiếng vỗ tay như sấm. Kiều Dạng cầm bút viết xong mấy chữ cuối cùng. Cô gấp gáp đến đổ mồ hôi trán, tay thì trắng bệch vì cầm bút quá mạnh.
"Xong chưa?" Mắt thấy đã sắp đến lúc chuẩn bị lên sân khấu, Mạch Sơ ngồi cũng không yên.
"Xong rồi."
Trần Thiên Cù cũng đưa tờ giấy ra, nói: "Mấy câu ở giữa bà có thể tự mình ứng biến."
"Được, được." Mạch Sơ cầm lấy hai tờ bản thảo rồi nói: "Tôi lên đây."
Kiều Dạng nắm chặt hai tay, đổ mồ hôi thay cô bạn cùng bàn: "Cố lên."
Nhìn bóng người rời đi đầy vẻ kiên quyết, Kiều Dạng và Trần Thiên Cù đều thở phào một hơi.
"Nhà trường thật là có phúc khi có được cặp đôi kim đồng ngọc nữ này."
"Chứ còn gì nữa."
Thiếu niên bên cạnh khẽ cười một tiếng, Kiều Dạng cũng mấp máy khóe miệng.
Mạch Sơ đứng trước micro phát biểu mở đầu một cách thong dong và tự tin, mặc dù nói vấp mấy lần vì không hiểu được nét chữ nguệch ngoạc của hai người, phần ngẫu hứng cũng đầy rẫy những điều vô nghĩa nhưng cuối cùng cô bạn cũng đã phát biểu xong mà không xảy ra sơ sót gì.
Sau khi rời khỏi sân khấu, Mạch Sơ như thoát xác, gục xuống bàn với đôi mắt trống rỗng, miệng thì lẩm bẩm: "Chuyện gì vừa xảy ra với mình vậy?"
Kiều Dạng giơ ngón tay cái lên: "Cậu thể hiện rất tốt, hoàn hảo."
Trần Thiên Cù nhẹ nhàng bổ sung: "Ít nhất bà đọc nghe cảm xúc hơn Hứa Ân Lâm."
Mạch Sơ liếc cậu: "Cảm ơn ông ha."
Cô bạn quay sang hỏi Kiều Dạng: "Bữa tối cậu ăn gì?"
Kiều Dạng lắc đầu: "Mình không biết."
"Lát nữa chúng ta đi thẳng đến nhà ăn nhé."
"Ừ…" Kiều Dạng bật dậy, "Chết rồi, thẻ căng tin của mình vẫn còn trong hộp bút."
"Không sao, mình có mang theo." Mạch Sơ sờ túi áo rồi bật thốt: "Á, hình như mình cũng không cầm theo rồi."
Đột nhiên trong tầm mắt có thêm một bàn tay, Kiều Dạng chậm rãi nhìn qua.
"Dùng của tôi đi."
Mạch Sơ chạm vào cánh tay Kiều Dạng: "Cầm lấy."
"Ồ." Kiều Dạng duỗi tay cầm lấy, "Còn cậu thì sao?"
Mạch Sơ nói: "Cậu ta không đến căn tin ăn cơm nên không dùng đến đâu."
Kiều Dạng gật đầu, lại nói với Trần Thiên Cù: "Cảm ơn nhé."
Giảng đường và nhà ăn chỉ cách nhau một sân bóng rổ. Khi họ bước tới cửa sổ và xếp hàng mua cơm thì các lớp khác vẫn chưa đến.
"Cậu ăn canh không?" Mạch Sơ hỏi Kiều Dạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!