Chương 8: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vốn dĩ hai tiết tự học vào tối Chủ nhật được dùng cho bài kiểm tra hàng tuần của các môn chính, nhưng học kỳ vừa mới bắt đầu, bài kiểm tra thực hành cũng mới hoàn thành hai ngày trước. Vì vậy hai tiết tối nay vẫn sẽ là giờ tự học như bình thường.

Còn hơn hai mươi phút nữa mới làm xong bài tập Toán, Kiều Dạng thấy các bạn học xung quanh đang chăm chỉ học bài, cô cũng ngại làm biếng. Kiều Dạng tranh thủ lấy bài thi của hai ngày trước ra, định sửa lại những câu mình làm sai vào vở.

Trước khi tan học mấy phút, Hồ Lượng nhắc nhở: "Ngày mai thứ Hai, các em nhớ phải mặc đồng phục."

Còn một lúc nữa mới có tiếng chuông nhưng mọi người đã bắt đầu thu dọn đồ đạc và chuẩn bị tan học trong sự ngầm hiểu.

Kiều Dạng nhét cốc nước vào túi bên hông cặp sách, qua khóe mắt thoáng thấy Mạch Sơ đang chống cằm ngẩn ngơ.

Cô ấy thường là người tích cực nhất và nhanh nhất sau giờ học. Kiều Dạng kéo khóa túi rồi hỏi: "Cậu chưa định về à?"

Mạch Sơ giơ chìa khóa trong tay lên: "Lão Gru đưa chìa khóa cho tôi, bảo tôi khóa cửa, tôi đợi các cậu về rồi mới đi."

Kiều Dạng nhìn thấy vẻ mặt chán nản của cô bạn, liền đề nghị: "Sao cậu không tìm bạn nào ở nội trú khóa cửa hộ? Họ về muộn mà."

Mạch Sơ có vẻ khó xử: "Mình ngại làm phiền người khác lắm."

"Đưa cho tôi, tôi khóa cửa cho."

Đột nhiên có một bàn tay vươn ra giữa hai người, Mạch Sơ và Kiều Dạng cùng quay người lại, Hàng Dĩ An nói: "Tôi ở ký túc xá, từ nay về sau tôi sẽ khóa cửa cho cậu."

Ánh mắt Mạch Sơ lập tức sáng rỡ: "Được chứ?"

"Được, dù sao thì tôi thường là người ra về cuối cùng."

"Tốt quá rồi! Cảm ơn cậu!" Mạch Sơ đưa chìa khóa: "Cậu khóa xong thì treo chìa khóa lên khung cửa là được."

"OK."

"Này." Trần Thiên Cù nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng.

Kiều Dạng ngước mắt lên, chạm mắt với người bên trái phía sau, cậu nhìn cô rồi chỉ về một hướng: "Có người đang gọi cậu."

Kiều Dạng nhìn về phía cửa sau phòng học, Hạ Xán đang vẫy tay với cô: "Thu dọn xong chưa?"

"Xong rồi." Kiều Dạng nhanh chóng khoác cặp sách lên vai, lần lượt nói với Mạch Sơ và Hàng Dĩ An: "Tạm biệt, tạm biệt."

"Tạm biệt." Cô ôm tập tài liệu trong tay rồi chạy ra ngoài tìm Hạ Xán.

"Người đó là bạn cùng bàn mới của cậu à?"

Kiều Dạng theo thói quen đặt tay lên vai Hạ Xán: "Ừ, Mạch Sơ, lớp trưởng của bọn tớ đó."

"Tớ biết cái tên này." Hạ Xán lại hỏi: "Cô bạn ấy là người thế nào?"

"Một người rất tốt."

Hạ Xán nhớ lại cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao mà mình vừa nhìn thấy, gật đầu nói: "Vậy thì tốt."

Kiều Tịch cuối tuần mới về, Kiều Dạng hôm nay vẫn ở nhà Hạ Xán.

Đến trước cửa nhà, Hạ Xán phát hiện cửa mở, nhưng trong nhà tối om.

"Huh? Mẹ đâu rồi?" Cô ấy đang định đưa tay bật đèn thì lại bị Hạ Phong Minh ngăn lại.

"Mừng ngày sinh nhật của con——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!