Chương 7: (Vô Đề)

Trong lúc đang dán mắt vào những hình ảnh và dòng chữ khác nhau trên màn hình điện thoại di động, Kiều Dạng không quên dựng lỗ tai lắng nghe.

Nghe thấy tiếng khóa xe ở tầng dưới, cô bật dậy khỏi ghế sofa, phóng vào phòng làm việc để mật báo cho Hạ Xán.

"Đừng chơi nữa, đừng chơi nữa! Bố mẹ cậu về rồi đấy!"

"Hả? Nhanh vậy à?" Hạ Xán tháo tai nghe ra, ngón tay di chuyển về phím Alt và F4 để tắt máy tính. "May mà tháp răng cửa đã rút hết, các bạn, tôi thoát trước."

"Đã tám giờ rưỡi rồi." Kiều Dạng giúp bạn phủ tấm che bụi ở một bên màn hình.

"Đi thôi." Hạ Xán tắt đèn trong phòng làm việc, hai người nhanh chóng sơ tán khỏi hiện trường "gây án".

"Xán Xán, Kiều Kiều."

Kiều Dạng mở cửa phòng ngủ, ngoan ngoãn trả lời: "Cháu chào cô chú."

Dương Nam Thanh đặt hộp đựng đồ lên bàn ăn, Hạ Phong Minh vẫy tay với bọn họ: "Hai đứa mau lại đây ăn đi."

Hạ Xán vặn cổ, ngẩng đầu lên. Hạ Phong Minh đưa tay xoa vai con gái: "Không thoải mái à?"

Kiều Dạng kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, nhìn Hạ Xán nói dối mà mặt không đổi sắc: "Dạ, vừa rồi bọn con đang đọc sách."

"Bình thường ở trường đã ngồi học cả ngày rồi, sao hai đứa không hẹn nhau cuối tuần ra ngoài chạy bộ." Hạ Phong Minh vừa vẫy tay vừa nói.

Hạ Xán cười cho qua, Dương Nam Thanh đưa đũa cho hai đứa trẻ: "Anh còn bảo hai đứa nó ra ngoài chạy bộ, đứa nào đứa nấy đều lười vận động."

"Hai đứa ăn xong thì đi tắm rửa rồi ngủ sớm nhé. Chiều mai bố ở nhà nên sẽ chở hai đứa về trường."

"Dạ."

Dương Nam Thanh vỗ vai Kiều Dạng: "Kiều Kiều, ăn nhiều vào."

"Vâng."

Kiều Tịch đã chuẩn bị quần áo ngủ và đồ vệ sinh cá nhân cho Kiều Dạng, sau khi ăn tối xong, Hạ Xán bảo cô đi tắm trước.

Bình thường sau giờ tự học buổi tối về đến nhà đã hơn mười giờ, đợi mãi mới đến thứ Bảy, cô gội đầu cẩn thận và bôi thêm dầu xả để dưỡng ngọn tóc.

Kiều Dạng đội chiếc mũ trùm tóc quay lại phòng ngủ, Hạ Xán đang nằm trên giường, cầm điện thoại chơi game.

"Cậu vẫn chơi à?"

"Không thì làm gì bây giờ?" Hạ Xán bắt chéo chân trái lên đầu gối phải.

Kiều Dạng mở khóa cặp sách ra: "Cuối tuần lớp cậu không có bài tập về nhà à?"

Hạ Xán cao giọng hỏi ngược lại: "Cuối tuần lớp cậu còn phải làm bài tập về nhà?"

"Đúng vậy." Kiều Dạng lấy hộp bút ra, nói: "Tớ phải làm trích văn nè."

"Cả tuần chỉ có mỗi một buổi tối để nghỉ ngơi, ai giao bài tập về nhà là táng tận lương tâm."

Kiều Dạng thở dài, hỏi Hạ Xán: "Cậu có quyển vở nào mới không?"

"Chắc là có đấy, cậu tìm trên giá sách xem."

Tài liệu đọc trong tay có hạn. May mắn thay, hôm nay giáo viên Ngữ văn đã phát bản phô

-tô các bài văn đạt điểm cao cho lớp. Kiều Dạng bật đèn bàn, tìm tới bài viết "Đấu trường và ga xe lửa" của Trần Thiên Cù, bắt đầu đọc lại từ đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!