Chương 6: (Vô Đề)

Khi 996[10] dần trở thành phương thức chủ đạo được nhà tư bản sử dụng để chèn ép công nhân thì đừng quên trên thế giới vẫn còn một nhóm học sinh trung học hàng ngày đến trường lúc 6h30 và học đến 10h tối, học bù vào cuối tuần và cả trong những ngày nghỉ. Một học kỳ, hầu như ngày nào họ cũng đến trường. Ở độ tuổi đẹp như vậy, lại làm việc và nghỉ ngơi đến độ người không ra người ma không ra ma.

Đi sớm về muộn, nguyện sống nguyện chết chỉ vì một câu nói: "Một điểm thi đại học có giá trị bằng ba ngàn người!"<code>[10]996 là văn hoá làm việc 12 giờ mỗi ngày, từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, sáu ngày một tuần, 72 giờ mỗi tuần. Văn hóa làm việc 996 từng được các tỷ phú công nghệ như Jack Ma và Richard Liu, người sáng lập Alibaba, tán thành. [Nguồn: ]</code>Thời gian ở trường vốn đã chậm lại, vào ngày thứ Bảy càng như bật tốc độ tua chậm 0,5 lần khiến từng phút từng giây trở nên gian nan hơn.

Tới 15:57, đó là ba phút cuối cùng, Kiều Dạng gục đầu và dán mắt vào kim đồng hồ. Cô đã chẳng còn tâm trí để nghe bài giảng.

"Bài học hôm nay tạm dừng ở đây. Chúng ta sẽ nói về phần còn lại vào tuần tới."

Sau tất cả, Kiều Dạng thở phào nhẹ nhõm, cất hết đồ dùng học tập vương vãi trên bàn vào hộp bút.

Vu Mai bước trở lại bục giảng và giải thích: "Theo quy định cũ, học kỳ này chúng ta vẫn phải làm trích văn. Những học sinh có bài văn lần này dưới 50 điểm phải đến chỗ ủy viên lấy bài để viết lại, tối thứ Hai tuần sau tôi sẽ thu bài."

"Trích văn?" Kiều Dạng nghiêng đầu hỏi Mạch Sơ: "Có yêu cầu gì sao?"

"Mỗi tuần sẽ có hai mặt trái phải, cậu có thể tìm bất cứ tài liệu nào cậu thấy hữu ích cho việc viết văn." Mạch Sơ đã thu dọn đồ đạc trước khi tan học năm phút. Cô bạn kéo khóa cặp sách lại rồi đứng dậy.

Kiều Dạng tăng tốc độ nói, hỏi: "Tôi nên dùng quyển vở cỡ bao nhiêu?"

"Cái nào cũng được. Ôi dào khi nào nhớ ra thì Mai Mai mới kiểm tra thí điểm một lần. Tất cả đều phụ thuộc vào ý thức tự giác." Mạch Sơ đá chiếc ghế dưới gầm bàn, "Tôi đi đây, tạm biệt!"

Kiều Dạng xua tay: "Tạm biệt."

"Này, bạn cùng lớp."

Kiều Dạng quay người lại, Hàng Dĩ An hỏi cô: "Chúng ta nên làm thế nào?"

"Viết hai mặt, tài liệu có thể tự mình tìm, giáo viên có thể kiểm tra một cách ngẫu nhiên."

"OK cảm ơn!"

Kiều Dạng nhét hộp bút chì vào cặp sách, suy nghĩ một lúc rồi quay lại nói: "Tôi tên Kiều Dạng."

Hàng Dĩ An đang lục lọi thứ gì đó trong hộc bàn, cậu chàng không nghe rõ cô nói gì, nghiêng người ghé tai lại gần hỏi: "Cái gì?"

"Tôi nói tôi tên Kiều Dạng, lần sau cậu có thể gọi tên tôi."

"Ồ." Hàng Dĩ An ra dấu OK.

Kiều Dạng mỉm cười với cậu bạn rồi khoác chiếc cặp lên vai.

Sáng nay Kiều Tịch bắt tàu cao tốc về Ninh Thị. Kiều Dạng đeo cặp cùng Hạ Xán về nhà.

Khi cô bước đến cửa phòng học lớp 11/6, học sinh ở lại cuối cùng đang định khóa cửa, Kiều Dạng đoán rằng Hạ Xán đã đi đến cổng trường nên quay người đi về phía cầu thang.

Buổi sáng lúc ra ngoài trời vẫn mưa, nhưng đến buổi chiều trời lại tạnh, mặc dù cuối tuần này ngắn ngủi đến đáng thương nhưng vẫn còn hơn không có nắng vàng, cũng coi như phù hợp với tình hình.

Hạ Xán vừa tan trường liền đi thẳng đến nhà gửi xe. Ngày xe gặp nạn là vào lúc trời tối, cô nàng không hề để ý tới bộ dạng của đối phương, nhưng thật khó để Hạ Xán không nhớ đến chiếc xe màu chanh huỳnh quang bắt mắt ấy.

Sáng nay dừng xe, Hạ Xán đã nhìn xung quanh, thấy nhẹ nhõm đi phần nào khi nhìn thấy "quả chanh" đó, cậu bạn kia đã có thể đạp xe đến trường, vết thương ở chân có lẽ đã bình phục.

Mọi người lần lượt ra vào nhà xe, phải đến 4 giờ 13 phút chiều, Hạ Xán mới đợi được người đẩy chiếc xe đạp sặc sỡ đó đi ra.

"Ừm, Hứa…" Hứa gì nhỉ? Hạ Xán nhất thời không nhớ ra, chỉ có thể đổi cách xưng hô, gọi: "Bạn học Hứa?"

Thiếu niên ngơ ngác quay đầu lại: "Cậu gọi tôi?"

"Ừ đúng vậy." Hạ Xán giơ chiếc túi nhựa trong tay lên: "Cái này cho cậu, tôi xin lỗi về chuyện hôm đó, chân cậu không sao chứ?"

"Chân tôi không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!