Chương 5: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hồ Lượng nói không ngừng nghỉ, liệt kê những điều cần lưu ý trong lớp, rồi lại nói về cách giảm bớt áp lực học tập. Hai mươi phút sau, suy nghĩ của Kiều Dạng đã lang thang đến một hành tinh khác.

"Được rồi, tôi chỉ nói nhiêu đó thôi." Hồ Lượng vặn chặt nắp bình giữ nhiệt, từ trong tài liệu lấy ra một chồng bài thi: "Lâm Thư Tịnh tới phát giúp thầy."

Nghe thấy câu "Lấy bài thi ngày hôm qua ra", phi thuyền trong tư tưởng của Kiều Dạng đã rơi xuống đất cái rầm.

Mạch Sơ và Trần Thiên Cù lần lượt nhận được phiếu trả lời. Một người hỏi: "Ông được mấy điểm?", người còn lại đáp: "Bà nói trước đi."

Kiều Dạng cúi người xuống bàn lục lọi tìm bài kiểm tra, lặng lẽ vểnh tai lên.

"Một trăm hai mươi lăm."

"Một trăm hai mươi bảy." Mạch Sơ gật đầu: "Không hơn kém nhau là mấy, phát huy như mọi khi."

Ủy viên môn Toán Lâm Thư Tịnh vẫn còn cầm mấy tờ đáp án cuối cùng trong tay, cô ấy dừng lại bên cạnh bàn của Kiều Dạng, nhẹ nhàng hỏi: "Bạn là…"

Kiều Dạng lập tức ngồi thẳng dậy, báo tên mình: "Kiều Dạng."

Lâm Thư Tịnh lật từng tờ một, lấy ra một tờ có viết Kiều Dạng: "Đây rồi."

Sau khi nhận bài, Kiều Dạng nhìn thấy con số 107 màu đỏ chói, cô mím môi. Bài kiểm tra khảo sát đầu năm không phải là chính thức, chỉ là cách hạ uy mà nhà trường dùng để bắt bọn họ trở lại khuôn khổ. Vì thế số điểm này không mang quá nhiều ý nghĩa, cũng không thể hiện được trình độ thực sự của cô.

Nhưng với sự chênh lệch quá rõ ràng trước mặt, nội tâm Kiều Dạng không tránh khỏi nổi lên gợn sóng.

Cùng trải qua một kỳ nghỉ hè, tại sao có những người vẫn có thể làm bài thi tốt như vậy? Cô cắn môi, chán nản và xấu hổ về bản thân.

"Còn ai chưa nhận được bài?"

"Em." Hàng Dĩ An giơ tay.

Hồ Lượng liếc cậu ấy một cái, đưa bài thi trong tay cho hàng đầu tiên của tổ thứ tư: "Lần sau nhớ ghi tên."

"Các em nghĩ đề bài lần này có khó không?"

Không ai trả lời, vì vậy Hồ Lượng bổ sung thêm: "Chỉ có hai người được trên một trăm ba mươi điểm, Đường Thiên Vân là một trăm ba mươi ba, còn Lư Dịch Huy là một trăm ba mươi mốt."

Phiếu trả lời của Hàng Dĩ An được truyền đến tay cô, Kiều Dạng liếc nhanh xuống rồi quay người đưa cho người ở đằng sau.

Một trăm mười chín, Kiều Dạng từ trong túi bút lấy ra một cây bút đỏ.

"Điểm trung bình là 116, đề thi này so với đề thi cuối kỳ năm ngoái đơn giản hơn rất nhiều, các em có thể tự mình tính toán chênh lệch."

Kiều Dạng không dám tính thử, cô sợ tính xong mình sẽ lo sợ. Cô lật bài kiểm tra lại, để ba con số kia úp mặt xuống bàn tự suy ngẫm.

Hồ Lượng chỉ chọn những câu hỏi có độ chính xác thấp và bỏ qua những câu đầu điền vào chỗ trống, Kiều Dạng đánh dấu các câu hỏi trên bài kiểm tra và phải đợi hết giờ mới dám tính toán lại.

Thầy chủ nhiệm cũng sử dụng mười phút giải lao giữa giờ để giải thích các câu hỏi. Trong suốt một giờ, Kiều Dạng gần như không ngơi tay, các bước giải đề được sao chép từ bảng đen được ghi chi chít trong những khoảng trống của bài kiểm tra.

Nhưng trong lúc cô đang cầm bút và hoảng loạn thì có một người vô cùng nhàn nhã.

Cô bạn cùng bàn, Mạch Sơ một tay chống cằm, thỉnh thoảng đáp lại câu "Có hiểu không?" và "Được chưa?" của Hồ Lượng.

Kiều Dạng lặng lẽ thở dài khi nghe thấy tiếng đáp lời "Vâng——" "Không ạ——" "Đúng ạ——" uể oải vang lên bên tai.

Tiếng chuông hết giờ cuối cùng cũng vang lên, lần này Hồ Lượng không trì hoãn nữa: "Còn một câu hỏi lớn cuối cùng, tôi sẽ dạy vào giờ tự học buổi tối. Giờ thì tan lớp."

Sau khi ngồi nghe giảng hai tiết, các bạn nữ ở bàn đầu lần lượt đứng dậy cử động cơ thể. Mạch Sơ đặt bút xuống, giơ tờ tuần báo tiếng Anh lên quay lại hỏi: "Sao tôi cứ cảm thấy đáp án của câu cuối cùng là B nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!