"Cũng phải." Sắc mặt Hạ Xán thoắt cái chuyển sang màu đất: "Vậy chẳng phải tớ đã hại cậu ấy rồi, phải làm sao bây giờ?"
Kiều Dạng gác khuỷu tay lên vai cô nàng: "Nhưng không nghiêm trọng đến mức phải chống gậy. Có lẽ chỉ là bong gân? Hai ngày nữa sẽ ổn thôi."
Hạ Xán cắn môi dưới, lương tâm bất an: "Hay là tớ đi xin lỗi cậu ấy?"
Kiều Dạng gật đầu: "Hợp lý đấy."
"Tại sao chuyện này lại xảy ra ngay khi vừa mới khai giảng?" Hạ Xán giận dữ mắng: "Lớp 11 chết bầm!"
Kiều Dạng cũng thấy đồng cảm, bắt chước giọng điệu của cô nàng, lặp lại: "Lớp 11 chết bầm!"
Buổi sáng, bà nội Hạ đặc biệt căn dặn Hạ Xán rủ Kiều Dạng buổi trưa cùng ăn cơm với bà, bà mang theo một hộp thịt bò hầm khoai tây cỡ lớn chỉ để đảm bảo hai đứa trẻ được ăn no.
"Ăn cả rau củ đi." Bà nội Hạ đẩy bát con về phía Kiều Dạng.
Cô là người kén ăn và sẽ không bao giờ nhớ gắp rau nếu không được nhắc nhở. Kiều Dạng ngoan ngoãn đáp lại, dùng đũa gắp một miếng rau nhỏ rồi nhét vào miệng.
Bà nội Hạ quay sang hỏi Hạ Xán: "Con muốn ăn quả gì không? Lát nữa bà sẽ đi siêu thị."
"Cái gì cũng được ạ." Hạ Xán không thích ăn trái cây, nếu gọt vỏ và cắt nhỏ thì cô nàng có thể cố ăn hai miếng.
"À bà ơi." Hạ Xán dừng đũa, ngẩng đầu lên nói: "Bà mua cho con một ít quýt đi."
"Muốn ăn sao?" Hiếm thấy cháu gái chủ động, bà nội Hạ vui vẻ nói: "Được, buổi chiều ta sẽ mua."
Khai giảng được hai ngày, đây là bữa ăn tử tế đầu tiên Kiều Dạng được ăn, cô dùng khăn giấy lau miệng rồi xoa bụng, hài lòng thở dài: "No quá."
Hạ Xán nhìn đồng hồ, thấy chỉ còn sáu phút nữa là bắt đầu giờ học. Cô nàng nhanh chóng kéo Kiều Dạng đứng dậy và nói: "Bà ơi, bọn con quay lại lớp học đây."
"Ừ, mau đi đi." Bà nội Hạ nhét hộp cơm cách nhiệt vào túi.
Kiều Dạng vẫy tay chào: "Bà về ạ."
"Đi đi."
Ban Tự nhiên và ban Xã hội không ở cùng một tầng nên họ chia tay ở cầu thang, Kiều Dạng đi vệ sinh trước khi quay lại lớp học, chuông vừa reo thì cô cũng kịp về chỗ ngồi.
Lớp học yên tĩnh, Hồ Lượng ngồi trên bục, giờ đọc sách buổi chiều vẫn do ông tiếp quản lớp.
Trên bàn có một tờ tuần báo tiếng Anh mới phát hành và một tờ đáp án còn trống, Kiều Dạng gấp lại rồi xếp chồng xuống.
Mạch Sơ sáp lại gần, nói nhỏ với cô: "Buổi chiều làm phần Nghe, buổi tối tự học để hoàn thành phần Đọc hiểu."
"OK cảm ơn cậu."
Vừa nói xong, trên đài phát ra tiếng nhạc, Kiều Dạng nhanh chóng lấy cây bút đen từ trong túi đựng bút ra, liếc sơ một lượt câu hỏi.
Đã hai tháng không luyện tai, cũng giống như bài kiểm tra sát hạch ngày hôm qua, nhiều từ có vẻ quen thuộc nhưng cô không thể nhớ được nghĩa của một vài từ trong số hai mươi câu hỏi trắc nghiệm.
Âm thanh kết thúc, Kiều Dạng buông bút xuống, ngẩng lên nhìn.
Trâu Tâm Ý ngồi ở bàn đầu cao giọng hét lớn: "Các bạn ngồi hàng cuối đứng lên thu phiếu trả lời."
Còi báo động trong lòng Kiều Dạng vang lên. Trong giây lát, cô đã hoàn toàn quên chuyện phải thu lại phiếu trả lời, vội vàng tìm bút tô lại mã đề.
Hàng Dĩ An thấy cô vẫn chưa chuẩn bị xong nên đi thu phiếu trả lời của các bạn học khác. Khi quay lại bàn của Kiều Dạng, cô đang bận hỏi: "Mã số học sinh bắt đầu bằng số mấy?"
Mạch Sơ nói với cô: "160211, tiếp theo là mã số học sinh của cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!