*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trước giờ học Toán, Hồ Lượng giải thích ngắn gọn với cả lớp về tình hình kỳ thi tổ hợp. Lớp của ông làm bài không được tốt lắm, chỉ có ba học sinh đạt điểm 4A, còn lại đa phần là những bạn được 3A hoặc được 2A và số ít được 1A.
"Nhưng dù thế nào đi nữa, những môn học quan trọng nhất vẫn là ba môn chính Toán, Văn, Anh." Hồ Lượng nói: "Bây giờ đã là tháng 4, như vậy là đã trôi qua một nửa học kỳ, sắp đến kỳ thi giữa kỳ nên phải siết chặt kỷ cương cho tôi."
Hết giờ học, Mạch Sơ lại gần nói nhỏ với Kiều Dạng: "Hình như Gru đang muốn điều chỉnh chỗ ngồi cho chúng ta."
"Hả? Tại sao?"
"Hôm nay thầy gọi Lưu Gia Lạc ra ngoài, hỏi bà ấy có muốn ngồi cùng Thẩm Hân Hàm không. Lưu Gia Lạc nói bản thân không muốn đổi chỗ."
Kiều Dạng nhìn sang bên kia, Thẩm Hân Hàm và Lưu Gia Lạc đều ngồi ở dãy bàn này, cô có dự cảm chẳng lành: "Không lẽ thầy định tách hai người chúng ta ra?"
Mạch Sơ gật đầu: "Có khả năng."
Kiều Dạng hoảng hốt: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
"Không sao đâu. Nếu thầy hỏi thì cậu cứ nói là không muốn. Tớ nghĩ thầy sẽ tôn trọng ý kiến của chúng ta."
Kiều Dạng hỏi: "Sao đột nhiên lại muốn đổi chỗ ngồi?"
Mạch Sơ nói: "Hình như bạn cùng bàn của Thẩm Hân Hàm nói không chịu nổi cậu ta suốt ngày lau nước mũi."
Mùa xuân là mùa viêm mũi phổ biến nhất, Kiều Dạng mím môi: "Không thể trách Thẩm Hân Hàm, nếu không ai chịu đổi chỗ thì sao?"
Thấy cô có vẻ hơi mềm lòng, Mạch Sơ ôm tay Kiều Dạng, nói bằng giọng rưng rưng: "Dù sao thì cậu cũng không được phép đồng ý, thiếu cậu thì tớ biết sống sao?"
Hàng Dĩ An chen vào hỏi: "Sao vậy? Kiều Dạng muốn đổi tổ à?"
Trần Thiên Cù lập tức ngẩng đầu.
"Không phải."
"Kiều Dạng."
Nhắc chuyện gì là chuyện ấy đến, Hồ Lượng đứng ở cửa sau lớp vẫy tay với cô: "Lại đây một chút."
Mạch Sơ buông tay ra, cắn răng nói to: "Không được phép đồng ý."
Hồ Lượng đang nhìn sang bên này, Kiều Dạng đứng dậy, mím môi không đáp.
"Xong rồi." Mạch Sơ có dự cảm không tốt: "Tôi cảm thấy cậu ấy sẽ không biết phải từ chối thế nào."
"Gru muốn chuyển cô ấy đi à? Tại sao?"
Mạch Sơ hất cằm về một hướng: "Bên kia có người muốn đổi bạn cùng bàn."
Mấy phút sau, Kiều Dạng mới quay lại. Ba người dõi mắt theo cô về phía chỗ ngồi, thậm chí quay đầu về cùng một hướng. Cô không khỏi muốn cười.
"Có phải là hỏi cậu về chuyện đổi chỗ không?" Mạch Sơ hỏi.
"Ừ." Kiều Dạng gật đầu, đóng sách Toán lại cho vào ngăn bàn.
Mạch Sơ tưởng cô sắp thu dọn đồ đạc chuyển đi nên bĩu môi suýt khóc: "Sao em có thể bỏ anh và bọn trẻ ở lại?"
"Bọn trẻ là ai?" Kiều Dạng chỉ vào hai chàng trai phía sau: "Hai người họ?"
Hàng Dĩ An trong giây lát đã nhập vai, ánh mắt sâu thẳm, giọng điệu chân thành: "Má ơi, má đừng đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!